Thành cổ Quảng Trị – Ngày trở về
Thành cổ Quảng Trị – Ngày trở về là câu chuyện được kể qua những hồi ức của cựu chiến binh Hà Văn Thiện, người từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh. Bằng những ký ức chân thực về chiến trường, tình đồng đội và những hy sinh không thể nào quên, câu chuyện không chỉ tái hiện một thời hoa lửa mà còn gửi gắm thông điệp về lòng yêu nước, sự biết ơn và giá trị của hòa bình hôm nay.
Thành cổ Quảng Trị – Ngày trở về
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của những người lính năm xưa. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một ký ức và những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Trong số đó, ông Hà Văn Thiện, ở xóm Pheo, xã Pà Cò, tỉnh Phú Thọ, là một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu. Sau nhiều năm, mỗi lần nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, ký ức về những ngày tháng khốc liệt lại hiện lên vẹn nguyên. Sau đây là những chia sẻ của ông về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.
Ông chia sẻ mỗi lần nhắc đến Quảng Trị, trong tôi lại ùa về những ký ức không thể nào quên. Hơn nửa đời người đã trôi qua, nhưng những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị vẫn như mới hôm qua. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ của tôi và biết bao đồng đội được gửi lại giữa bom đạn, khói lửa.
Ngày ấy, chúng tôi lên đường khi còn rất trẻ. Ai cũng mang trong tim một niềm tin giản dị: đất nước phải được hòa bình, nhân dân phải được sống trong độc lập. Những ngày hành quân vô cùng gian khổ. Có khi nhiều ngày liền chỉ ăn lương khô, uống nước suối, băng rừng, vượt sông dưới mưa bom bão đạn để kịp đến đơn vị.
Chiến trường Quảng Trị khốc liệt hơn bất cứ điều gì tôi từng hình dung. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất đá bị cày xới, nhưng không ai nghĩ đến việc lùi bước. Đồng đội ngã xuống, người còn sống lại siết chặt tay súng, tiếp tục chiến đấu. Chúng tôi luôn tự nhủ rằng phải giữ vững trận địa, bởi phía sau là Tổ quốc, là gia đình và đồng bào đang mong chờ ngày thống nhất.
Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là những trận đánh, mà còn là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua những thời khắc khó khăn nhất. Có những người vừa hôm qua còn ngồi trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị. Mỗi lần nhớ đến họ, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn ngào.
Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương, mang theo niềm vui chiến thắng nhưng cũng mang theo ký ức về những đồng đội không thể trở về. Mỗi lần có dịp trở lại Thành cổ Quảng Trị, tôi đều thắp nén hương để tưởng nhớ họ. Trước không gian yên bình của Thành cổ hôm nay, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và càng biết ơn những người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tôi luôn mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương và sự hy sinh của nhiều thế hệ. Hãy sống có trách nhiệm, yêu quê hương, gìn giữ hòa bình và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã dày công vun đắp.



