Cựu chiến binh

THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ- NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN - TH ÍCH HẬU

Câu chuyện về những ngày tháng không thể quên ở Thành cổ Quảng trị

Hà Tĩnh25/04/2026Phan Thị Nhã Uyên – Lớp 4A (Trường Tiểu học Ích Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Phan Thị Nhã Uyên – Lớp 4A

Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ- NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN

Nhân vật khai thác thông tin: Bác Lê Quốc Long

Quê quán: Thôn Ích Mỹ - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh

Chào các bạn, mình tên là Phan Thị Nhã Uyên học sinh lớp 4A.

Chiều hôm ấy, trường em tổ chức buổi giao lưu với các bác cựu chiến binh từng chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị, mình được nghe bác Long (một cựu chiến binh của xã nhà) kể về ký ức không thể nào quên về Thành cổ Quảng Trị.

Giọng bác chậm rãi, ấm áp, khiến mình cảm thấy như đang được sống lại trong những ngày tháng chiến tranh gian khổ năm xưa.

Bác kể rằng để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, rất nhiều sinh viên đã gác bút nghiên, khoác áo lính lên đường chiến đấu. Họ còn rất trẻ, chỉ mười tám, đôi mươi, nhưng ai cũng dũng cảm và yêu nước. Khi đến Quảng Trị, các chiến sĩ phải vượt qua dòng sông Thạch Hãn đầy nguy hiểm để vào thành cổ. Lúc đó, có một nữ du kích tên là bà Nguyễn Thị Thu cùng bố chồng chèo đò đưa bộ đội qua sông. Chiếc đò nhỏ bé ấy đã giúp hàng vạn chiến sĩ vượt qua bom đạn để làm nhiệm vụ.

Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội nên những chuyến đò thường phải đi vào ban đêm. Trời tối đen như mực, nước sông chảy xiết, bom đạn nổ liên hồi. Mỗi chuyến đò chỉ chở được vài người, còn lại phải bơi qua sông. Có những chiến sĩ bị thương rất nặng, vừa lên bờ đã hy sinh, trước khi nhắm mắt vẫn gọi “Mẹ ơi” khiến ai nghe cũng đau lòng. Bác cựu chiến binh nói rằng trong hàng vạn chiến sĩ được đưa qua sông, rất ít người còn sống trở về.

Bác còn kể rằng sau hơn 40 năm, một cựu chiến sĩ từ miền Bắc đã tìm về Quảng Trị để gặp lại người nữ du kích năm xưa. Khi gặp lại nhau, cả hai đều xúc động và nghẹn ngào. Nghe đến đây, mình thấy mắt mình cay cay và càng hiểu hơn về sự hy sinh của những người đi trước.

Khi câu chuyện kết thúc, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay. Mình cảm thấy rất xúc động và tự hào. Mình hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là nhờ công lao của các bác cựu chiến binh và những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Mình tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô, yêu thương bạn bè và luôn biết ơn những người đã bảo vệ đất nước để chúng em có cuộc sống yên bình như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn