Bài viết

Thành cổ Quảng Trị - nơi đất hoá linh hồn Tổ quốc

Ninh Bình06/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: Thành cổ Quảng Trị - nơi đất hoá linh hồn Tổ quốc

Mùa hè tháng 4 năm 2019, lần thứ 3 chúng tôi được đến với Thành cổ, không gian nơi đây luôn phảng phất khói hương tưởng nhớ những anh hùng đã khuất, vừa u buồn trầm mặc, vừa hào hùng, lãng mạn và bi tráng. Thành cổ đón chúng tôi bằng cái nắng nhẹ và không gian tĩnh lặng. Mỗi bước chân đi trên thảm cỏ xanh dường như chạm vào ký ức của một thời máu lửa. Khói hương nghi ngút từ đài tưởng niệm khiến lòng chúng tôi bồi hồi, tưởng nhớ những người đã ngã xuống cho Tổ quốc.

Thành cổ Quảng Trị là nơi diễn ra trận chiến 81 ngày đêm giữa lực lượng của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam với Quân lực Việt Nam Cộng hòa có sự yểm trợ tối đa hỏa lực của quân đội Mỹ. Đây là một trận đánh hao tổn về sức người và của cho cả hai bên. Hiện nay tại bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vẫn còn có những di vật, và những bức thư bộ đội gửi vĩnh biệt gia đình trong thời gian xảy ra trận đánh này. Thành cổ Quảng Trị chào đón đoàn chúng tôi với cái nắng nhẹ của buổi sáng.

Được biết, trong trận đánh 81 ngày đêm năm xưa tại Thành cổ, 14.000 cán bộ, chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh với vô vàn câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh quên mình của rất nhiều chiến sĩ tuổi mười tám đôi mươi. Khác với các nghĩa trang liệt sĩ khác trên cả nước, mỗi liệt sĩ đều có một nấm mồ cho dù đã biết tên hay chưa kịp biết tên. Nhưng di tích Thành cổ Quảng Trị được ví như nghĩa trang không có một nấm mồ nào cho riêng ai, và đài tưởng niệm được xem là nấm mồ chung cho sự ra đi vĩnh hằng của các chiến sĩ giải phóng quân trong cuộc chiến đấu 81 ngày đêm khốc liệt – mùa hè lịch sử năm 1972.

Sự kiện 81 ngày đêm chiến đấu, bảo vệ Thành cổ và thị xã Quảng Trị đã viết nên một khúc tráng ca về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc. Thành cổ và khúc tráng ca 81 ngày đêm hôm nay đã trở thành trái tim của nhân dân cả nước. Trước khi rời đi tôi dừng lại bên tảng đá khắc bài thơ của Phạm Đình Lân:

Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi

Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ

Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió

Dẫu ồn ào đừng lay mạnh hàng cây

Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi

Thành cổ rộng sao đồng đội tôi nằm chật

Mỗi tất đất là một cuộc đời có thật

Cho hôm nay tôi đến nghẹn ngào.

Mỗi lần đọc lại, lòng tôi lại nghẹn ngào. Tôi dường như cảm nhận được mỗi tất đất của dân tộc Việt Nam ta ngày hôm nay đều thấm máu và xương của biết bao người con đã ngã xuống cho hòa bình độc lập. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân, bằng cả những ước mơ dở dang của biết bao người. Thành cổ Quảng Trị không chỉ là di tích lịch sử, mà là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần chiến đấu và của sự tri ân mà thế hệ trẻ hôm nay cần khắc ghi mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn