THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ TỪ TRÊN CAO (1972) – NHỮNG HỐ BOM XÓI SÂU VÀO LÒNG ĐẤT, KHÚC BI TRÁNG CỦA TUỔI HAI MƯƠI
THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ TỪ TRÊN CAO (1972) – NHỮNG HỐ BOM XÓI SÂU VÀO LÒNG ĐẤT, KHÚC BI TRÁNG CỦA TUỔI HAI MƯƠI
Bức ảnh chụp từ máy bay nhìn xuống Thành cổ Quảng Trị sau 81 ngày đêm năm 1972 của Vetfriends là một trong những minh chứng trần trụi và xót xa nhất về sự khốc liệt của chiến tranh. Bề mặt cổ thành rộng chưa đầy vài cây số vuông bị cày xới, băm vằn vện và biến dạng hoàn toàn bởi hàng vạn hố bom chồng chéo lên nhau, chi chít như những vết thương rách toạc trên da thịt quê hương. Dưới lớp đất đá bị hủy diệt ấy, hơn 4.000 người con ưu tú của tổ quốc đã ngã xuống, trong đó có đến khoảng 65% là những chiến sĩ sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra mặt trận.
Họ đến từ các giảng trường đại học lớn, mang theo hoài bão, tri thức và cả những tình yêu chớm nở vào nơi lằn ranh sinh tử. Giữa mưa bom bão đạn của B52, xương m.áu của những chàng trai mười chín, đôi mươi đã hòa vào lòng đất mẹ, hòa vào phù sa dòng Thạch Hãn, biến mỗi mét vuông nơi đây thành một địa chỉ đỏ thiêng liêng của cả dân tộc.
Bất cứ ai khi đứng trước Thành cổ hay nhìn lại bức ảnh lịch sử này, đều không khỏi nghẹn ngào nhớ đến những câu thơ bất hủ đầy bi tráng của cựu chiến binh Lê Bá Dương:
"Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm."
Những "tuổi hai mươi" ngày ấy không trở về, họ đã chọn hóa thân thành sóng nước, thành cỏ cây, hòa mình vào lòng đất nước để đổi lấy màu xanh hòa bình cho hôm nay. Bức ảnh từ trên cao của Thành cổ không chỉ phơi bày tội ác chiến tranh, mà còn là một tượng đài bất tử ghi dấu tinh thần quả cảm kiên trung, sự hy sinh oanh liệt của một thế hệ anh hùng mà ngàn năm sau đất nước vẫn mãi mãi tri ân.



