THÀNH CỔ RỘNG, NHƯNG ĐỒNG ĐỘI TÔI NẰM CHẬT…
Giữ lửa là giữ lại những câu chuyện ấy. Để những người đã nằm xuống không bị lãng quên, để chúng ta biết trân trọng hòa bình hôm nay và hiểu rằng mỗi ngày bình yên đều được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ.

Tôi từng lướt mạng xã hội và nghe Đại tá Nguyễn Văn Hợi – cựu chiến binh từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị kể lại một câu nói khiến tôi xúc động mãi:
“Thành cổ báo cáo với các cụ, mỗi chiều chỉ có 500m thôi, thế mà tiểu đoàn tôi đã nằm lại hơn 1.000 người. Nếu mà xếp hơn 1.000 người của chúng tôi vào cái Thành cổ thì Thành cổ rộng, nhưng đồng đội tôi nằm chật…”
Chỉ một câu nói, nhưng như mở ra trước mắt tôi cả một mùa hè năm 1972. 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là 81 ngày đêm của bom đạn, mất mát và những cuộc chiến đấu khốc liệt. Biết bao người lính đã gửi lại nơi đây tuổi thanh xuân, những ước mơ còn dang dở và cả những lời hẹn chưa kịp thực hiện.
Những ký ức ấy hôm nay không chỉ được kể qua lời của các cựu chiến binh, mà còn được tái hiện qua những trang hồi ức, những lá thư thời chiến và những thước phim như “Mưa đỏ”. Qua đó, thế hệ hôm nay có thể cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và những mất mát mà cha anh đã trải qua.
Và khi nghĩ về những người đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn, tôi lại nhớ đến những câu thơ đầy ám ảnh:
“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.”
Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là con số hơn một nghìn người, mà là phía sau mỗi người đều từng có một gia đình chờ đợi, một người mẹ mong con trở về, một người thương ngóng tin.



