Thành cổ và người lính không trở về
Có những nơi chỉ cần đặt chân đến cũng khiến người ta lặng người. Thành cổ Quảng Trị là một nơi như thế. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những ký ức về 81 ngày đêm chiến đấu năm 1972 vẫn hiện diện trong từng tấc đất.
Trong những người lính đã chiến đấu tại đây có Nguyễn Văn Hòa, người con của huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.
Sinh ra trên vùng đất từng trải qua nhiều năm chiến tranh, Nguyễn Văn Hòa sớm có ý thức về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, anh lên đường nhập ngũ và trở thành một chiến sĩ phòng không.
Mùa hè năm 1972, Hòa cùng đồng đội có mặt tại Thành cổ Quảng Trị. Ở đó, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bom Mỹ liên tục dội xuống. Pháo binh bắn dữ dội. Những công sự vừa được củng cố có thể lập tức bị phá hủy.
Thế nhưng, những người lính vẫn không rời trận địa.
Nguyễn Văn Hòa cũng vậy. Anh cùng đồng đội kiên trì bám trụ, chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Mỗi ngày trôi qua là một lần thử thách ý chí và lòng can đảm.
Rồi trong một trận không kích dữ dội, Hòa đã hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời mới đôi mươi, khi những dự định về tương lai còn dang dở.
Anh không trở về quê hương, nhưng sự hy sinh của anh đã ở lại với Thành cổ. Tên tuổi của những người lính như Nguyễn Văn Hòa đã góp phần làm nên giá trị thiêng liêng của mảnh đất Quảng Trị hôm nay.
Thành cổ vẫn đứng đó. Dòng thời gian vẫn trôi. Và những người lính năm xưa vẫn được nhắc nhớ như những con người đã dành tuổi trẻ đẹp nhất của mình cho Tổ quốc.



