Bài viết

Thành Cổ và Nỗi Đau Không Phai

Nguyễn Thị Hải Yến

Hải Phòng16/08/2026phường Bắc An Phụ (phường Bắc An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thành Cổ và Nỗi Đau Không Phai

Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị nhỏ bé trở thành chảo lửa của chiến tranh, nơi chứng kiến một trong những trận chiến khốc liệt và đau thương nhất trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam: cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị (từ 28/6 đến 16/9/1972).

Thành Cổ với diện tích chưa đầy 3 km² đã phải hứng chịu một lượng bom đạn khủng khiếp tương đương với sức công phá của cả bom nguyên tử. Pháo đài cổ kính bị san phẳng, mặt đất bị cày xới liên tục bởi máy bay chiến đấu B-52 và pháo binh hạng nặng từ ngoài khơi. Giữa vùng đất chết ấy, những người lính cách mạng - phần lớn là thanh niên mười tám, đôi mươi vừa rời ghế nhà trường - đã kiên cường bám trụ đến hơi thở cuối cùng.

Mỗi tấc đất nơi đây đều thấm đẫm máu xương của các chiến sĩ, để lại những mất mát, hy sinh lớn lao và nỗi đau không phai mờ trong lòng người ở lại. Việc vận chuyển lương thực, vũ liệu và đưa thương binh qua dòng sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn là một thử thách tử thần, khiến biết bao người lính vĩnh viễn nằm lại lòng sông. Họ đã chiến đấu với lý tưởng cao đẹp "Đời chúng tôi là chiến đấu, là hy sinh", kìm chân kẻ thù và tạo thế chiến lược quan trọng trên bàn đàm phán Paris.

Chiến tranh đã lùi xa, Thành Cổ Quảng Trị và dòng Thạch Hãn nay đã hóa thành nghĩa trang không nấm mồ, trở thành biểu tượng bất tử về lòng yêu nước, ý chí sắt đá và khắc ghi nỗi đau thương, mất mát nhưng đầy tự hào của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thành Cổ và Nỗi Đau Không Phai | Câu chuyện thời hoa lửa