THÁNH GIÓNG: HUYỀN THOẠI BẤT TỬ CỦA NON SÔNG
Tác giả: Vũ Nguyễn Hồng Ngọc

Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, Thánh Gióng là một trong những hình tượng người anh hùng tiêu biểu nhất, gắn với khát vọng bảo vệ quê hương, đất nước của dân tộc. Tục truyền, vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng Mốt có một bà lão chăm chỉ, phúc hậu nhưng sống cô đơn. Một hôm, bà ra ruộng và nhìn thấy một dấu chân khổng lồ. Khi vô tình đặt chân lên dấu chân ấy, bà bỗng cảm thấy trong người khác lạ. Sau đó, bà mang thai và đủ mười hai tháng mới sinh một bé trai, đặt tên là Gióng. Kỳ lạ thay, Gióng lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết cười, chỉ nằm im một chỗ. Người mẹ nghèo vô cùng lo lắng, nhưng không ai biết rằng trong thân hình nhỏ bé ấy đang ẩn chứa một sức mạnh phi thường.
Bấy giờ, giặc Ân kéo quân xâm phạm bờ cõi nước ta. Nhà vua lo lắng, sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi tiếng rao của sứ giả đến làng, Gióng bất ngờ cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào. Gặp sứ giả, Gióng yêu cầu nhà vua chuẩn bị cho mình một con ngựa sắt, một roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đánh giặc. Sứ giả lập tức về báo vua. Từ đó, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa may đã chật. Người mẹ nghèo không thể nuôi nổi con, dân làng biết chuyện liền cùng nhau góp gạo, góp cà, góp nước và góp vải để nuôi Gióng. Các làng được vua giao rèn vũ khí cũng ngày đêm nổi lửa, đúc sắt, chuẩn bị cho người anh hùng ra trận.
Khi vũ khí được mang đến, Gióng vươn vai thành một tráng sĩ khổng lồ, mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt và cưỡi lên mình ngựa. Ngựa sắt hí vang, phun lửa, đưa Gióng lao thẳng vào trận địa quân Ân. Tiếng gọi của Gióng trước lúc ra trận cũng thu hút đông đảo nhân dân cùng đứng lên đánh giặc. Người nông dân cầm vồ, người đi câu mang cần câu, thợ săn mang cung nỏ, trẻ chăn trâu cũng bỏ việc để theo Gióng. Đội quân ngày càng đông, khí thế ngày càng mạnh. Gióng đánh quân Ân tan tác. Khi roi sắt bị gãy, chàng liền nhổ những bụi tre ven đường làm vũ khí, tiếp tục quật vào quân giặc khiến chúng khiếp sợ, tháo chạy.
Sau khi dẹp tan giặc Ân, Gióng không trở về nhận thưởng mà tiếp tục cưỡi ngựa đi về phía núi Sóc. Trên hành trình ấy, truyền thuyết kể rằng Gióng để lại nhiều dấu tích gắn với các địa danh ngày nay. Nơi bụi tre bị nhổ tạo thành đầm rộng được gọi là đầm Thất Gian; ngựa Gióng đi đến đâu để lại dấu chân thành hồ ao đến đó. Ngựa phun lửa làm cháy một vùng làng nên có tên Làng Cháy. Gióng còn ghé làng Mòi, uống nước ở giếng Bưởi Nồi, nghỉ chân bên bến Bồ Đề rồi qua vùng Đông Anh, Phủ Lỗ. Trên đường đi, chàng gặp những đứa trẻ chăn trâu ở Kẻ Khốn. Thấy vùng đất mát lành, Gióng bảo dân làng đổi tên thành Kẻ Mát. Những câu chuyện ấy khiến hình tượng Thánh Gióng được lưu giữ không chỉ trong lời kể mà còn qua những địa danh, di tích và phong tục của người Việt.
Cuối cùng, Gióng cưỡi ngựa lên núi Sóc. Chàng ghìm cương, cởi áo giáp vắt lên cây trầm già rồi quay lại nhìn quê hương lần cuối. Sau đó, người anh hùng cùng ngựa bay thẳng lên trời, hóa thân vào non sông đất nước. Nhân dân lập đền thờ để tưởng nhớ công lao, nhà vua phong Gióng là Phù Đổng Thiên Vương. Từ đó, hình tượng Thánh Gióng trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh đoàn kết toàn dân. Qua hàng nghìn năm, câu chuyện vẫn được kể lại để nhắc nhở các thế hệ rằng khi Tổ quốc đứng trước hiểm nguy, sức mạnh của nhân dân sẽ cùng hội tụ để bảo vệ quê hương, giữ gìn non sông.



