THÁNH GIÓNG – NGƯỜI ANH HÙNG LÀNG PHÙ ĐỔNG
CÂU CHUYỆN 1. THÁNH GIÓNG – NGƯỜI ANH HÙNG LÀNG PHÙ ĐỔNG
Ngày xưa, vào đời vua Hùng thứ sáu, ở làng Phù Đổng có một cậu bé rất đặc biệt. Cậu được sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ cậu đã nhiều tuổi nhưng vẫn chưa có con. Một hôm, bà ra đồng và nhìn thấy một dấu chân rất lớn. Tò mò, bà đặt chân mình vào dấu chân ấy. Sau khi trở về nhà, bà mang thai và sinh ra một cậu bé.
Điều kỳ lạ là cậu bé lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chưa biết đi.
Bấy giờ, giặc Ân từ phương Bắc kéo sang xâm lược nước Văn Lang. Thế giặc rất mạnh. Nhà vua lo lắng, sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước.
Một hôm, sứ giả đến làng Phù Đổng. Khi nghe tiếng rao của sứ giả, cậu bé đang nằm im bỗng cất tiếng nói:
— Mẹ mời sứ giả vào đây cho con!
Người mẹ vô cùng kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên con mình nói.
Sứ giả bước vào. Cậu bé nói:
— Xin sứ giả về tâu với nhà vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh roi sắt và một bộ áo giáp sắt. Ta sẽ đánh giặc.
Sứ giả trở về báo tin cho nhà vua.
Từ hôm đó, cậu bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ. Áo vừa mặc xong đã chật. Dân làng phải góp gạo nuôi cậu.
Khi quân giặc đến gần, ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt cũng được đưa tới.
Cậu bé vươn vai trở thành một tráng sĩ cao lớn. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi sắt, nhảy lên lưng ngựa.
Ngựa sắt hí vang rồi phun lửa.
Tráng sĩ thúc ngựa lao thẳng vào đội quân giặc. Roi sắt vung lên đến đâu, quân giặc tan tác đến đó.
Nhưng chiến đấu được một lúc thì roi sắt bị gãy.
Không hề nao núng, tráng sĩ nhổ những bụi tre bên đường làm vũ khí, tiếp tục đánh giặc.
Quân giặc hoảng sợ tháo chạy. Đất nước được cứu.
Sau khi đánh tan giặc, tráng sĩ cưỡi ngựa lên núi Sóc. Đến đỉnh núi, người và ngựa bay về trời.
Nhân dân nhớ ơn người anh hùng nên lập đền thờ và gọi người là Thánh Gióng.


