Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

THANH NIÊN HƯNG YÊN LÊN ĐƯỜNG NHẬP NGŨ

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, hàng nghìn thanh niên Hưng Yên đã gác lại tuổi trẻ, rời làng quê lên đường nhập ngũ. Qua hồi ức của ông Nguyễn Văn Tạo, câu chuyện tái hiện không khí những mùa tiễn quân – nơi lý tưởng, trách nhiệm và tình quê hòa quyện.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Hưng Yên những năm chống Mỹ, mùa nhập ngũ cũng là một mùa đặc biệt của làng quê. Không có cờ hoa rực rỡ, không có nhạc tưng bừng, nhưng có những buổi sáng đông người đứng kín đầu làng, lặng lẽ tiễn thanh niên lên đường.

Ông Nguyễn Văn Tạo nhớ lại:
“Hồi ấy, đến tuổi là đi. Không ai hỏi đi bao lâu, chỉ hỏi: bao giờ lên đường.”

Lệnh gọi thiêng liêng

Khi giấy báo nhập ngũ về đến làng, không khí vừa trang nghiêm vừa xúc động. Thanh niên nhận lệnh trong niềm tự hào, nhưng cũng hiểu rằng phía trước là gian khổ, hy sinh.

“Cầm giấy gọi trên tay, tôi thấy mình lớn hẳn,” ông Tạo kể. “Không còn là con của bố mẹ nữa, mà là con của làng.”

Nhiều thanh niên viết đơn tình nguyện, xin đi sớm, đi vào nơi ác liệt.

Chuẩn bị lên đường

Hành trang của thanh niên Hưng Yên rất giản dị: vài bộ quần áo nâu, đôi dép cao su, chiếc khăn tay mẹ may, nắm cơm bọc lá chuối. Có người mang theo bức ảnh gia đình, có người mang theo cuốn sổ nhỏ ghi địa chỉ nhà.

“Mẹ tôi không khóc,” ông Tạo nhớ lại. “Chỉ dặn: đi cho tròn nhiệm vụ.”

Buổi tiễn quân ở đầu làng

Ngày lên đường, cả làng ra tiễn. Người già bắt tay dặn dò. Phụ nữ đứng lặng bên đường. Trẻ con chạy theo một đoạn rồi dừng lại.

“Không ai khóc to,” ông Tạo nói. “Khóc nhiều là lòng mình yếu.”

Tiếng trống tiễn quân vang lên chậm rãi. Đoàn thanh niên bước đi, ngoái lại nhìn làng lần cuối, mang theo hình ảnh hàng tre, bến nước, mái nhà.

Tuổi trẻ gửi lại quê hương

Lên đường nhập ngũ, nhiều thanh niên Hưng Yên rời quê khi chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống trọn tuổi trẻ. Họ mang theo lời hẹn giản dị: đánh xong giặc sẽ về.

“Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản,” ông Tạo kể, “mình không đi thì người khác đi. Làng mình phải có người.”

Niềm tin từ hậu phương

Trong suốt những năm ở chiến trường, điều giúp người lính vững lòng là hình ảnh quê nhà. Những lá thư hiếm hoi, những lời nhắn gửi qua đồng đội trở thành nguồn động viên lớn.

“Biết ở nhà vẫn cấy lúa, vẫn giữ làng, là mình yên tâm đánh giặc,” ông Tạo nói.

Người đi – người ở

Không phải ai cũng trở về. Nhiều thanh niên Hưng Yên đã nằm lại chiến trường, gửi tuổi xuân cho Tổ quốc. Làng quê ghi tên họ trên bia liệt sĩ, trong ký ức chung của cộng đồng.

“Mỗi lần về quê, đi qua nghĩa trang là thấy bạn mình ở đó,” ông Tạo trầm giọng.

Những mùa tiễn quân còn mãi

Hôm nay, khi Hưng Yên đã đổi thay, những mùa tiễn quân thời chiến chỉ còn trong ký ức. Nhưng tinh thần của thế hệ thanh niên ấy vẫn là mạch nguồn truyền thống cho lớp trẻ hôm nay.

Ông Nguyễn Văn Tạo kết luận:
“Tuổi trẻ của chúng tôi gửi lại chiến tranh, để con cháu được sống trong hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn