THANH NIÊN NGUYỄN VĂN TRỖI
Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi là người chiến sĩ biệt động Sài Gòn kiên trung. Hình ảnh ông hiên ngang, bất khuất trên pháp trường Khám Chí Hòa, giật phắt mảnh băng bịt mắt để nhìn thẳng vào họng súng quân thù và hô vang những lời cuối cùng đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam thời kỳ chống Mỹ
Lời tuyên ngôn bất khuất trên pháp trường
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi lúc bấy giờ là một công nhân nhà máy điện ở Sài Gòn, đồng thời là chiến sĩ biệt động bí mật. Khi nhận được tin phái đoàn quân sự cao cấp do Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert McNamara dẫn đầu sẽ đến Sài Gòn, ông đã tình nguyện nhận nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm tiêu diệt phái đoàn địch.
Tuy nhiên, khi công việc chuẩn bị gần hoàn thành, ông không may bị lộ và bị giặc bắt vào đêm ngày 9 tháng 5 năm 1964. Trong suốt hơn 5 tháng bị giam cầm, kẻ địch đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, từ tra điện, đóng đinh vào tay đến dụ dỗ tiền tài, địa vị, nhưng Nguyễn Văn Trỗi không một lời khai báo, một lòng bảo vệ tổ chức và đồng đội.
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, chính quyền tay sai Mỹ đưa ông ra pháp trường Khám Chí Hòa để xử tử hình hòng răn đe phong trào cách mạng. Trước rất nhiều phóng viên trong và ngoài nước, Nguyễn Văn Trỗi đã biến pháp trường thành đài vạch tội quân xâm lược. Khi lính ngụy định bịt mắt ông, ông gạt ra và nói: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!".
Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, người thợ điện 24 tuổi đã dõng dạc hô lớn ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Sự hy sinh anh dũng của ông đã làm rung động sâu sắc dư luận tiến bộ toàn thế giới và thổi bùng ngọn lửa chiến đấu của thế hệ trẻ miền Nam.



