thanh niên sẵn sàng gác lại tình riêng, rời xa gia đình khi tuổi đời không còn quá trẻ (28 tuổi) để dấn thân vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước
1. Lên đường giữa mùa lửa cháy (1966)
Năm 1966, khi cuộc chiến tranh cục bộ của Mỹ đẩy lên cao trào, ông Nguyễn Văn Phúc rời xã Đông Cuông lên đường nhập ngũ. Ở tuổi 28, ông mang theo sự chín chắn, trưởng thành của một người đàn ông trụ cột gia đình để bước vào môi trường quân ngũ kỷ luật và đầy hiểm nguy. Đây là thời điểm mà tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đang sục sôi trong mọi trái tim người Việt.
2. 7 năm rèn luyện và chiến đấu (1966 - 1973)
Suốt 7 năm cống hiến, ông đã đi qua những chiến dịch quan trọng, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc:
Vượt qua thử thách: Giai đoạn 1966 - 1973 là thời kỳ không quân Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc và các tuyến đường hành quân. Ông và đồng đội đã phải đối mặt với những trận mưa bom, bão đạn và cái khắc nghiệt của núi rừng Trường Sơn.
Tinh thần thép: Với bản lĩnh của người con đất Đông Cuông, ông đã cùng đơn vị tham gia nhiều trận đánh, giữ vững tuyến giao thông hào hoặc trực tiếp chiến đấu trên mặt trận, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng tích tắc.
Chứng nhân lịch sử: Ông đã ở trong quân ngũ xuyên suốt từ chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh đến cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1968, và đặc biệt là giai đoạn ký kết Hiệp định Paris năm 1973.
3. Ngày trở về và phẩm chất người lính (1973)
Sau khi Hiệp định Paris được ký kết, hòa bình lập lại ở miền Bắc, ông Nguyễn Văn Phúc xuất ngũ trở về quê hương vào năm 1973.
Xây dựng hậu phương: Trở về với đời thường, ông tiếp tục đem sức lực và trí tuệ để cùng bà con xã Đông Cuông khôi phục kinh tế, khắc phục hậu quả chiến tranh.
Tấm gương cho con cháu: Những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng, về những đêm hành quân không ngủ và tình đồng chí bền chặt của ông đã trở thành bài học giáo dục quý giá cho thế hệ trẻ tại địa phương.



