THANH NIÊN THÁI BÌNH BẢO VỆ CẦU PHAO GIỮA BOM B52
Câu chuyện về một thanh niên Thái Bình tham gia bảo vệ cầu phao trong những trận ném bom B52 ác liệt, giữ mạch giao thông huyết mạch cho tiền tuyến miền Nam.
Bom B52 không chỉ phá hủy nhà cửa, mà còn nhắm vào những con đường sống của chiến tranh. Cầu phao – thứ mong manh nhất – lại là mục tiêu bị đánh phá ác liệt nhất. Trong đội thanh niên bảo vệ cầu phao năm ấy, có một chàng trai Thái Bình tên Nguyễn Văn Thịnh.
1. Cầu phao – mạch máu giữa bom đạn
Cầu phao bắc qua sông, phục vụ xe chở quân, chở hàng. Ban ngày ngụy trang, ban đêm thông xe. Mỗi lần bom nổ, phao có thể bị xé toạc.
Thịnh mới hai mươi tuổi. Công việc của anh là trực cầu, vá phao, kéo lại nhịp cầu sau mỗi đợt bom.
Anh nói:
“Cầu gãy là xe dừng.”
2. Khi B52 rải thảm
Những trận B52 dội xuống, mặt sông bốc lên như sôi. Áp lực bom hất phao tung lên, dây neo đứt.
Thịnh và đồng đội lao ra giữa khói bom, buộc lại phao, bơm vá ngay trong đêm.
Có lần, bom nổ gần, Thịnh bị hất xuống sông. Anh bám vào phao, trèo lên tiếp tục làm việc.
Không ai được phép rời vị trí.
3. Đêm cầu sáng nhất
Có đêm, xe nối đuôi nhau qua cầu. Đèn xe bịt kín, chỉ thấy bóng người. Bom nổ phía xa, nhưng cầu vẫn thông.
Thịnh đứng giữa cầu, tay giữ dây neo, người ướt sũng. Anh hiểu:
Phía sau là hậu phương, phía trước là chiến trường.
4. Cầu còn – đường còn
Sau chiến tranh, Thịnh trở về quê làm ngư dân. Trên tay anh còn vết sẹo dài.
Mỗi lần nghe tiếng nước vỗ mạn thuyền, anh nhớ cầu phao năm ấy – thứ không bao giờ được ghi tên, nhưng đã gánh cả một cuộc chiến đi qua.


