Bài viết

Thanh niên và tinh thần yêu nước

Ở cái tuổi 17 đầy hoài bão, ông lên đường cùng bao bạn bè đồng trang lứa, mang theo khí thế rực cháy của một thế hệ không tiếc thân mình.Trong suốt 6 năm chiến đấu, ông đã đi qua những cánh rừng đại ngàn, nơi mà thiên nhiên cũng phải gồng mình chịu đựng sự tàn phá của bom đạn.

Ninh Bình09/05/2026Vũ Diệu Ngọc (10A1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông ngoại em, ông Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1953),ở cồn tàu đông là một người lính đã dành trọn những năm tháng thanh xuân từ 1970 đến 1976 để bảo vệ Tổ quốc. Ở cái tuổi 17 đầy hoài bão, ông lên đường cùng bao bạn bè đồng trang lứa, mang theo khí thế rực cháy của một thế hệ không tiếc thân mình.Trong suốt 6 năm chiến đấu, ông đã đi qua những cánh rừng đại ngàn, nơi mà thiên nhiên cũng phải gồng mình chịu đựng sự tàn phá của bom đạn. Có những ngày, ông và đồng đội phải hành quân dưới những tán lá khô héo vì "những cơn mưa lạ" – thứ mà sau này chúng ta mới biết đó là chất độc da cam. Dù điều kiện sinh hoạt vô cùng khắc nghiệt, thiếu lương thực và nước uống sạch, ông vẫn kiên cường bám trụ, bởi ý chí thống nhất đất nước luôn lớn hơn mọi nỗi sợ hãi.Mỗi khi nhắc về những người bạn cùng đi năm ấy, ánh mắt ông thường trở nên xa xăm. Khi được hỏi về họ, ông chỉ khẽ nói: "Bạn ông không còn ai nữa". Câu trả lời ấy ngắn ngủi, không bi lụy, nhưng chứa đựng sự trân trọng vô hạn đối với những người đã ngã xuống. Với ông, họ không mất đi mà vẫn luôn sống mãi trong những câu chuyện và trong trái tim của người trở về.
Trở về năm 1976, dù cơ thể mang theo những ảnh hưởng từ chất độc hóa học của chiến trường, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan để lao động và xây dựng gia đình. Những câu chuyện ông kể hôm nay không chỉ là về chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình và sự biết ơn đối với những người đã cống hiến máu xương cho mảnh đất này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn