THANH NIÊN VÙNG MỎ TRONG MÙA THU LỊCH SỬ 1945
1931
Mùa thu năm 1945, vùng mỏ Uông Bí không chỉ nổi lên bởi than đá và những dãy núi trùng điệp, mà còn bởi tinh thần cách mạng sục sôi của lớp lớp thanh niên. Trong số đó, Phạm Hồng Sơn là một gương mặt tiêu biểu – một chàng trai trẻ mang trong mình trái tim yêu nước nồng nàn và khát vọng đổi đời cho quê hương.
Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, ông Sơn sớm thấm thía nỗi khổ của người dân mất nước. Những ngày theo cha mẹ ra bãi than, chứng kiến cảnh công nhân bị bóc lột, bị đánh đập, ông hiểu rằng nếu không đứng lên, cuộc sống này sẽ mãi chìm trong tăm tối. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc tinh thần phản kháng, thôi thúc ông tìm đến cách mạng.
Thanh niên vùng mỏ khi ấy không có vũ khí hiện đại, không có quân trang chỉnh tề. Họ chỉ có lòng yêu nước, niềm tin vào Việt Minh và ý chí không chịu làm nô lệ. Ban ngày lao động cực nhọc, ban đêm họ tham gia họp bí mật, làm liên lạc, cảnh giới, tuyên truyền vận động nhân dân.
Ông Sơn nhớ lại, có những đêm mưa rừng xối xả, thanh niên vẫn băng qua rừng núi, mang truyền đơn đến từng thôn xóm. Mỗi tờ giấy nhỏ bé ấy lại thắp lên một ngọn lửa trong lòng người dân. Dần dần, từ già đến trẻ, ai cũng tin rằng cách mạng nhất định thành công.
Khi lệnh Tổng khởi nghĩa được ban bố, thanh niên vùng mỏ chính là lực lượng xung kích. Họ dẫn đầu các đoàn người kéo về các tổng, huyện, đồn bốt. Không khí sôi sục bao trùm khắp Uông Bí. Tiếng trống, tiếng hô khẩu hiệu, tiếng bước chân dồn dập hòa quyện thành bản hùng ca của mùa thu độc lập.
Phạm Hồng Sơn khi ấy không coi mình là anh hùng. Ông chỉ nghĩ đơn giản:
“Thanh niên thì phải đứng lên khi Tổ quốc cần.”
Chính sự giản dị ấy đã tạo nên sức mạnh to lớn. Thanh niên vùng mỏ không lùi bước trước súng đạn, không nao núng trước kẻ thù. Họ tin rằng sau lưng mình là nhân dân, trước mặt mình là tương lai của đất nước.
Nhiều người trong số họ đã ngã xuống, nhiều người mang thương tích suốt đời, nhưng tinh thần mùa thu 1945 vẫn còn nguyên giá trị. Với ông Sơn, được là một phần của lớp thanh niên ấy là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.



