thanh niên xung phong (4)
Có những năm tháng trong lịch sử dân tộc mà mỗi ngày trôi qua đều rực cháy như ngọn lửa. Người ta gọi đó là thời hoa lửa – thời của bom đạn, hy sinh nhưng cũng là thời của lý tưởng, niềm tin và khát vọng hòa bình cháy bỏng.
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, biết bao chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại ước mơ riêng, tình cảm riêng để lên đường ra trận. Họ rời mái nhà tranh đơn sơ, chia tay cha mẹ, người thân với lời hẹn ước giản dị: “Khi đất nước yên bình, con sẽ trở về.” Có người trở về trong niềm vui đoàn tụ, nhưng cũng có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, gửi tuổi xuân của mình vào đất mẹ.
Trên những cung đường Trường Sơn đầy bom đạn, hình ảnh các nữ thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, tải đạn, vá đường trong mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Họ là những cô gái trẻ, tóc còn xanh mùi lúa mới, nhưng trái tim thì kiên cường hơn thép. Giữa lằn ranh sống – chết, họ vẫn hát vang, vẫn tin ngày chiến thắng sẽ đến.
Ở hậu phương, những người mẹ, người vợ lặng lẽ tiễn chồng con ra trận, gánh trên vai nỗi nhớ thương và hy sinh thầm lặng. Có những lá thư bạc màu thời gian, nét chữ run run mà chan chứa niềm tin. Có những năm tháng chờ đợi dài hơn cả tuổi xuân, nhưng chưa bao giờ tắt đi niềm tin vào độc lập, tự do của Tổ quốc.



