thanh niên xung phong
Cô gái thanh niên xung phong nơi tuyến lửa
trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên những tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến luôn có những đội thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ. Trong số đó có rất nhiều cô gái tuổi đời còn rất trẻ.
Bác nhớ mãi hình ảnh một cô gái thanh niên xung phong trong đơn vị lúc bấy giờ. Cô chỉ khoảng mười tám, đôi mươi tuổi, vóc người nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn và gan dạ. Nhiệm vụ của đội là san lấp hố bom, mở đường cho xe chở hàng ra mặt trận.
Có những ngày máy bay địch đánh phá liên tục. Bom vừa dứt, các đội thanh niên xung phong đã nhanh chóng lao ra đường, cuốc đất, lấp hố bom để kịp cho đoàn xe đi qua. Ai cũng biết rất nguy hiểm, nhưng không ai chùn bước.
Một lần, trong khi đang làm nhiệm vụ ban đêm, bom bất ngờ rơi xuống gần khu vực làm đường. Mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi tiếng bom vừa ngớt, cô gái ấy lại là người đầu tiên chạy ra kiểm tra con đường và gọi mọi người tiếp tục công việc.
Bác kể rằng lúc đó có người hỏi cô:
“Sao em không nghỉ một chút cho đỡ nguy hiểm?”
Cô chỉ cười rất hiền và nói:
“Đường mà tắc thì xe không ra tiền tuyến được, các anh bộ đội ngoài đó còn vất vả hơn mình nhiều.”
Câu nói giản dị ấy khiến ai cũng xúc động. Bác nói rằng dù chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong dũng cảm, lạc quan và đầy tinh thần trách nhiệm vẫn luôn in đậm trong ký ức của những người lính năm xưa.



