THANH NIÊN XUNG PHONG CHỐNG MỸ – "SẺ DỌC TRƯỜNG SƠN ĐI CỨU NƯỚC"
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một lực lượng đặc biệt đã trở thành huyền thoại trên những cung đường máu lửa, đó chính là Thanh niên xung phong (TNXP). Họ là những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi, rời ghế nhà trường, rời lũy tre làng để dấn thân vào nơi "túi bom, tọa độ" với một tinh thần phơi phới: "Đường chưa thông không tiếc máu xương".
Cuộc sống giữa "yết hầu" giao thông Nhiệm vụ của TNXP là bám trụ tại các trọng điểm giao thông – những nơi máy bay Mỹ đánh phá ác liệt nhất nhằm cắt đứt sự chi viện từ Bắc vào Nam. Sống trong những căn lán tạm bợ dưới tán rừng già, các chiến sĩ TNXP phải đối mặt với muỗi rừng, sốt rét và đặc biệt là những trận mưa bom rải thảm. Công cụ của họ chỉ là cuốc, xẻng, xà beng và những chiếc xe cút kít thô sơ, nhưng họ đã làm nên những điều phi thường.
Mỗi khi bom dứt, họ lại ùa ra mặt đường như những đàn kiến cần mẫn, san lấp hố bom để xe thông bến. Có những đêm tối trời, các chiến sĩ TNXP đã mặc áo trắng, đứng làm "cọc tiêu sống" bên mép vực để dẫn lối cho đoàn xe vận tải vượt qua những đoạn đường hiểm trở dưới làn pháo sáng của địch.
Tiếng hát át tiếng bom Điều kỳ diệu ở lực lượng TNXP chính là sự lạc quan đến lạ kỳ. Giữa những hầm trú ẩn chật hẹp, họ vẫn tổ chức những buổi văn nghệ, tiếng hát của họ vang lên át cả tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Họ yêu nhau qua những lá thư tay vội vã, động viên nhau bằng những nắm cơm xẻ nửa. Sự hy sinh của TNXP không chỉ là máu xương mà còn là cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Họ chính là những chứng nhân lịch sử về một thế hệ thanh niên Việt Nam sống có lý tưởng, sẵn sàng dâng hiến tất cả cho khát vọng hòa bình và thống nhất non sông.



