Thanh niên xung phong mở đường.
Tôi là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường trong những năm tháng kháng chiến.
Ngày nhận lệnh lên đường, tôi biết mình sẽ phải đối mặt với những con đường núi hiểm trở, với bom đạn và những gian khổ mà trước đó chưa từng trải qua. Nhưng khi Tổ quốc cần, thế hệ trẻ chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: góp sức mình để đưa kháng chiến đi đến thắng lợi.
Công việc của chúng tôi là mở những con đường xuyên qua núi rừng Tây Bắc, san lấp hố bom, phá đá, bắc cầu để bộ đội và dân công có thể vận chuyển lương thực, vũ khí ra chiến trường. Những con đường ấy không chỉ được làm bằng cuốc, xẻng và đôi bàn tay, mà còn bằng ý chí và sự kiên trì của hàng nghìn con người.
Tôi nhớ nhất những ngày chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Núi rừng Tây Bắc khi ấy luôn vang tiếng cuốc, tiếng xẻng và tiếng bước chân. Ban ngày chúng tôi mở đường, ban đêm lại tiếp tục sửa những đoạn bị máy bay địch đánh phá. Có khi vừa làm xong một đoạn đường, bom địch lại trút xuống, anh em lại lập tức san lấp, nối lại con đường.
Nhiều lúc mệt đến mức tưởng như không thể bước tiếp. Áo quần lấm đầy bùn đất, bàn tay phồng rộp, bữa ăn chỉ là nắm cơm vội giữa rừng. Nhưng mỗi khi nhìn những đoàn xe chở đạn, những đoàn dân công gùi hàng vượt qua con đường mình vừa mở, chúng tôi lại thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Tôi không thể quên hình ảnh những người đồng đội trẻ tuổi bên cạnh mình. Có người mới rời ghế nhà trường, có người vừa tạm biệt gia đình để lên đường. Chúng tôi cùng sống trong lán tạm, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm và cùng động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Có những lần bom đạn khiến đồng đội tôi mãi mãi nằm lại trên con đường đang làm dở. Chúng tôi đau thương, nhưng không dừng lại. Những người còn sống tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng, bởi chúng tôi hiểu rằng con đường phải được nối thông để chiến sĩ ngoài mặt trận có thêm sức mạnh chiến đấu.
Ngày những đoàn quân tiến vào Điện Biên, nhìn những chiếc xe, những khẩu pháo và những đoàn dân công đi qua con đường mình góp sức xây dựng, tôi thấy trong lòng trào dâng một niềm tự hào khó tả.
Tôi chỉ là một thanh niên xung phong bình thường, không trực tiếp đứng trong chiến hào, nhưng tôi biết rằng mỗi nhát cuốc, mỗi viên đá được chuyển đi, mỗi mét đường được mở ra đều góp một phần vào chiến thắng chung của dân tộc.
Những con đường năm ấy đã trở thành con đường đi đến độc lập. Và trong ký ức của tôi, tiếng cuốc mở đường giữa núi rừng Tây Bắc mãi mãi là âm thanh của tuổi trẻ, của lòng yêu nước và của một thời không thể nào quên.



