Bài viết

THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuyến vận tải huyền thoại – Đường mòn Hồ Chí Minh – không chỉ là con đường của những đoàn xe, mà còn là nơi in dấu mồ hôi, máu và tuổi xuân của biết bao thanh niên xung phong.

Trong số đó, có Nam – một chàng trai đến từ Tây Ninh.

Nam rời quê khi vừa tròn 19 tuổi. Khi ấy, chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, với nhiệm vụ mở đường, sửa đường, đảm bảo cho tuyến vận tải luôn thông suốt.

Công việc của Nam không có tiếng súng, nhưng lại luôn đối mặt với cái chết.

Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ném bom phá hủy đường. Ban đêm, Nam và đồng đội lại lao ra, san lấp hố bom, sửa lại từng đoạn đường bị cày nát.

Có những hôm vừa lấp xong, chưa kịp nghỉ thì bom lại dội xuống, tất cả lại bắt đầu từ đầu.

Một lần, trong lúc đang làm nhiệm vụ, máy bay bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên. Mọi người vội tìm nơi ẩn nấp.

Nhưng giữa con đường vừa bị đánh sập, một chiếc xe chở hàng đang mắc kẹt. Nếu không cứu kịp, toàn bộ hàng hóa sẽ bị phá hủy.

Không do dự, Nam lao ra.

Giữa làn bom chưa dứt, anh cùng vài đồng đội dùng xẻng, tay không để dọn đất đá, mở đường cho xe thoát ra. Đất đá còn nóng, khói bụi mù mịt, nhưng họ vẫn làm việc không ngừng nghỉ.

Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua được đoạn đường nguy hiểm.

Ngay lúc đó, một quả bom nổ gần. Nam bị sức ép hất văng, ngã xuống. Khi tỉnh lại, tai anh vẫn ù đi, người đau nhức. Nhưng điều đầu tiên anh hỏi là:
“Xe qua chưa?”

Khi biết xe đã an toàn, anh mới yên tâm.

Những ngày sau đó, Nam tiếp tục công việc của mình như chưa có chuyện gì xảy ra. Với anh, giữ cho con đường thông suốt là nhiệm vụ quan trọng nhất.

Nhờ những người như Nam, tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh luôn được duy trì, góp phần chi viện kịp thời cho các chiến trường, trong đó có cả quê hương Tây Ninh.

Sau ngày hòa bình, Nam trở về quê, tiếp tục cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, anh vẫn tự hào nói:
“Tuổi trẻ của tôi đã nằm lại trên những con đường đó.”

Câu chuyện của Nam cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con đường không chỉ được mở bằng đất đá, mà còn bằng chính tuổi xuân và lòng dũng cảm của con người.

Và chính những con đường ấy đã dẫn dân tộc đến ngày độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn