Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Minh
Năm 1961, khi đất nước đang phải đối mặt với cuộc xâm lược của đế quốc Mỹ, lớp lớp thanh niên trên khắp mọi miền Tổ quốc, vừa tròn mười tám tuổi, đã tình nguyện lên đường tham gia phục vụ chiến trường. Trong dòng người anh dũng ấy có bà nội em – bà Nguyễn Thị Minh, hiện đang sinh sống tại thôn Tây Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị

Năm 1961, khi đất nước đang phải đối mặt với cuộc xâm lược của đế quốc Mỹ, lớp lớp thanh niên trên khắp mọi miền Tổ quốc, vừa tròn mười tám tuổi, đã tình nguyện lên đường tham gia phục vụ chiến trường. Trong dòng người anh dũng ấy có bà nội em – bà Nguyễn Thị Minh, hiện đang sinh sống tại thôn Tây Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị. Khi ấy, bà vừa tròn 18 tuổi đã gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ phục vụ tuyến đường chiến lược Nam Lào – Quảng Trị, rồi sau đó là đường 12A, một trong những con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. |
Suốt tám năm liền, bà cùng đồng đội ngày đêm bám trụ nơi mưa bom, bão đạn, san lấp hố bom, mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí và đưa đón bộ đội ra tiền tuyến.Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, bom đạn kẻ thù trút xuống không ngớt, hiểm nguy luôn rình rập, nhưng bà và đồng đội vẫn không hề lùi bước. Họ động viên nhau vượt qua sợ hãi, quyết tâm hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó. Với bà, được khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong là niềm vinh dự và tự hào lớn lao, bởi đó là cách bà góp sức trẻ của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Khi đất nước dần yên tiếng súng, bà trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường giản dị, trở thành một cựu thanh niên xung phong gương mẫu của địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, yêu nước và thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng hào hùng ấy.
Những câu chuyện của bà giúp chúng em hiểu rằng, để có được hòa bình hôm nay, biết bao người đã hi sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình. Chúng em luôn tự hào về bà và các đồng đội của bà – những người đã lặng thầm cống hiến cho Tổ quốc. Từ đó, em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và tự nhủ phải học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hi sinh cao cả của thế hệ cha ông.



