Cựu Thanh niên xung phong

Thanh niên xung phong quyết tâm để cùng với Bộ đội Trường Sơn và dân công hỏa tuyến thông tuyến những con đường bị bom, đạn cày xéo.

Phú Thọ16/07/2026Sưu tầm4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Đông Dương, đất nước ta tạm thời bị chia cắt thành 2 miền Nam – Bắc. Trước yêu cầu của thực tiễn, ngày 19/5/1959, Thường trực Tổng Quân ủy Trung ương đã chính thức giao nhiệm vụ cho “Đoàn công tác quân sự đặc biệt”- Đoàn 559 mở đường Trường Sơn, chi viện cho chiến trường miền Nam. Bộ đội Trường Sơn cùng các lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến đã dũng cảm, vượt qua mọi khó khăn gian khổ và hy sinh làm nên tuyến giao liên, giao thông huyết mạch đặc biệt quan trọng để chi viện sức người, sức của từ hậu phương cho tiền tuyến lớn. Chiến tranh đã lùi xa song những kỷ niệm về một thời gian khổ vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng tham gia làm nên con đường huyền thoại đó; đặc biệt là những nữ thanh niên xung phong trực tiếp tham gia phá đá, mở đường để thông những tuyến xe chi viện cho miền Nam ruột thịt.

Mỗi lần có dịp gặp nhau, những cựu thanh niên xung phong Hội truyền thống Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh tỉnh Gia Lai lại quây quần, kể lại cho nhau nghe một thời chiến tranh gian khổ, ác liệt, mưa bom, bão đạn. Cũng như nhiều cô gái khác ở lứa tuổi mười tám, đôi mươi, năm 1972, khi ấy chưa đầy 18 tuổi, bà Lê Thị Nhân quê ở Hà Tĩnh hiện đang sinh sống ở thị trấn Đak Đoa, huyện Đak Đoa, đã xung phong làm nhiệm vụ vá đường ở ngã Ba Đồng Lộc. Đây là điểm có những tuyến giao thông huyết mạch nên không biết phải gánh chịu biết bao bom, đạn của kẻ thù song những thanh niên xung phong như bà vẫn quyết tâm để cùng với Bộ đội Trường Sơn và dân công hỏa tuyến thông tuyến những con đường bị bom, đạn cày xéo.

Bà Lê Thị Nhân – Thị trấn Đak Đoa, huyện Đak Đoa, Gia Lai, Cựu thanh niên xung phong đường Hồ Chí Minh nhớ lại: “Ngã Ba Đồng Lộc là tuyến đường huyết mạch cho nên là một ngày không biết bao nhiêu bom đạn dội xuống; những lúc mà ngớt bom là chúng tôi có mặt để thông đường, thông tuyến và nhớ những lúc trên trời thì pháo sáng mà bên dưới chúng tôi vẫn quyết tâm làm đường để cho xe thông qua”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn