Cựu chiến binh

THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN BIÊN GIỚI TÂY NAM

Chú Trần Thanh Ký – cựu Thanh niên xung phong tỉnh Cửu Long – là đại diện tiêu biểu cho thế hệ thanh niên thời chiến: sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân, dùng sức lao động và lòng quả cảm để bảo vệ biên giới Tây Nam và góp phần xây dựng quê hương trong thời bình.

Vĩnh Long04/02/2026BCH LCĐ Khoa Ngoại Ngữ - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PV: Thưa chú, cơ duyên nào đã đưa chú đến với Lực lượng Thanh niên xung phong?

Chú Trần Thanh Ký:
Sau ngày đất nước thống nhất, bà con ai cũng mong sớm yên ổn làm ăn. Nhưng đến năm 1978, tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, chiến sự nổ ra ở nhiều nơi. Trước hoàn cảnh đó, tháng 11 năm 1978, tôi tình nguyện tham gia Lực lượng Thanh niên xung phong tỉnh Cửu Long để góp sức bảo vệ Tổ quốc.

PV: Địa bàn và nhiệm vụ của đơn vị chú khi ấy ra sao?

Chú Trần Thanh Ký:
Đơn vị tôi đóng quân tại xã Thường Phước, huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp, gần khu vực cửa khẩu Tứ Thường, giáp biên giới. Nhiệm vụ chủ yếu là đào chiến hào, đắp công sự, tải đạn, tải thương và phục vụ chiến đấu. Thanh niên xung phong lúc đó không chỉ cầm súng mà còn chiến đấu bằng sức lao động, lấy cuốc, xẻng, len làm công cụ bảo vệ mình và đồng đội.

PV: Những khó khăn, gian khổ lớn nhất mà chú và đồng đội phải đối mặt là gì?

Chú Trần Thanh Ký:
Gian khổ thì rất nhiều. Mùa lũ năm 1978 nước dâng cao, địa hình ngập bùn lầy, công sự liên tục bị sạt lở. Ban đêm đào hào trong mưa lạnh, ban ngày cảnh giác trước các cuộc tập kích bất ngờ. Việc tải đạn dọc kênh Tứ Thường rất nguy hiểm vì mìn gài dày đặc.
Khó khăn nhất vẫn là thiếu lương thực. Có thời điểm gạo rất hiếm, anh em phải ăn bo bo, cao lương, thậm chí dùng chung khẩu phần dành cho gia súc. Dù vậy, tinh thần của anh em vẫn rất vững vàng, không ai chùn bước.

PV: Trong ký ức của chú, những mất mát nào khiến chú không thể quên?

Chú Trần Thanh Ký:
Điều day dứt nhất là sự hy sinh của nhiều đồng đội, trong đó có anh Mạc Tuấn Sơn, quê Thanh Đức (nay là Thanh Mỹ, tỉnh Vĩnh Long). Sự ra đi của anh em là nỗi đau lớn, nhưng cũng là động lực để chúng tôi càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững tuyến biên giới.

PV: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cuộc sống của chú tiếp tục như thế nào?

Chú Trần Thanh Ký:
Năm 1981, tôi ra quân nhưng vẫn tiếp tục gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong tỉnh Cửu Long, đảm nhiệm vai trò Tiểu đoàn trưởng, sau đó là Liên đoàn trưởng, trực tiếp quản lý các đơn vị Cửu Long 1 và 2.
Khi trở về địa phương, tôi tham gia công tác tài chính ấp và hợp tác xã nông nghiệp tại xã Phú Quới, tiếp tục đóng góp cho quê hương trong điều kiện hòa bình.

PV: Chú muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?

Chú Trần Thanh Ký:
Mỗi thế hệ đều có nhiệm vụ riêng. Thế hệ chúng tôi sẵn sàng hy sinh vì độc lập, chủ quyền. Còn thế hệ trẻ hôm nay hãy sống có trách nhiệm, học tập tốt, lao động tốt, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp – đó cũng là cách tiếp nối tinh thần Thanh niên xung phong năm xưa.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày tháng nơi tuyến đầu biên giới vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của chú Trần Thanh Ký – một nhân chứng sống của lịch sử, người đã dành trọn tuổi trẻ để góp phần giữ gìn bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn