Thanh niên xung phong Trường Sơn.dbộ
Không quân hàm, không súng ống hiện đại, trên vai chỉ là cuốc xẻng, cáng thương, trong tim là lời thề giữ cho con đường không tắt.
Ban ngày, bom cày nát rừng già, hố bom chồng hố bom. Ban đêm, họ lặng lẽ ra đường, lấp hố, sửa cầu, dẫn xe vượt trọng điểm. Có những quả bom nổ chậm nằm chờ dưới đất, họ bước tới trước tiên—bằng đôi tay trần và sự bình tĩnh đến lạ thường.
Giữa lằn ranh sống–chết, tuổi trẻ vẫn hát. Trong hầm trú ẩn, họ chuyền nhau mẩu thư nhà, mơ ngày hòa bình. Khi xe thông đường, tiếng còi vang lên cũng là lúc nhiều người ngã xuống, để đoàn xe sau vẫn kịp lăn bánh.
Không phải ai cũng có tên trên bia mộ. Rừng Trường Sơn giữ lại nhiều tuổi hai mươi như giữ bí mật của mình. Nhưng con đường mở ra, chiến trường được tiếp sức, và lịch sử đi tới.


