Khác

THANH NIÊN XUNG PHONG - TUỔI XUÂN GỬI TRỌN CHO TỔ QUỐC

Câu chuyện về chủ đề 'Thanh niên xung phong', tôn vinh tinh thần yêu nước, sự hy sinh và truyền thống 'Uống nước nhớ nguồn'.

Phú Thọ17/07/2026Lê Thị Đào (Đoàn xã Hy Cương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những con người không được nhắc đến bằng những trận đánh vang dội hay những chiến công hiển hách trên chiến trường, nhưng sự cống hiến của họ lại là một phần không thể thiếu trong mỗi thắng lợi của đất nước. Đó là lực lượng Thanh niên xung phong – những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Khi tiếng gọi của non sông vang lên, họ rời mái trường, rời cánh đồng, rời gia đình và những ước mơ còn dang dở để khoác trên mình màu áo xanh Thanh niên xung phong. Trong hành trang lên đường không có nhiều vật dụng quý giá, chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng, chiếc bi đông nước và một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập, thống nhất.

Công việc của Thanh niên xung phong chưa bao giờ là dễ dàng. Họ mở đường xuyên rừng, bắc cầu qua suối, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, vũ khí, tải thương và bảo đảm cho những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước. Có những cung đường vừa được sửa xong thì bom địch lại trút xuống. Đất đá còn chưa kịp lắng, họ đã có mặt để khôi phục tuyến đường, bởi họ hiểu rằng chỉ cần giao thông bị ách tắc, tiền tuyến sẽ thiếu đạn dược, thiếu lương thực và biết bao sinh mạng sẽ bị đe dọa.

Có những đêm mưa rừng xối xả, ánh đèn pin phải che kín để tránh máy bay phát hiện. Những đôi bàn tay trẻ tuổi đào đất, khiêng đá trong bóng tối, quần áo lấm đầy bùn đất nhưng không một lời than vãn. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng động cơ xe vận tải tạo nên bản hùng ca của một thời hoa lửa.

Trong gian khổ, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao. Họ gọi nhau là anh, là chị, là em. Miếng lương khô cuối cùng được chia đôi, ngụm nước cuối cùng được nhường cho người đang sốt. Mỗi khi có đồng đội bị thương, tất cả cùng lao vào cứu chữa, bất chấp hiểm nguy. Chính tình người giản dị ấy đã giúp họ vượt qua những tháng năm khốc liệt nhất.

Không ít thanh niên xung phong đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường họ từng mở. Có người ngã xuống khi đang san lấp hố bom, có người hy sinh trong lúc đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm, có người vừa hoàn thành nhiệm vụ thì bom đạn bất ngờ ập đến. Tuổi hai mươi của họ dừng lại giữa núi rừng, nhưng lý tưởng và tinh thần cống hiến thì còn mãi với đất nước.

Ngày hòa bình lập lại, những người còn sống trở về quê hương mang theo ký ức không thể nào quên. Họ tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, góp sức phát triển kinh tế và tham gia các phong trào ở địa phương. Nhiều người mang trong mình di chứng chiến tranh, nhưng chưa bao giờ coi đó là điều để đòi hỏi hay than phiền. Với họ, được chứng kiến đất nước hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, tự do đã là phần thưởng lớn nhất.

Năm tháng trôi qua, mái tóc của những cựu Thanh niên xung phong đã bạc trắng. Mỗi dịp gặp mặt truyền thống, họ lại ôn lại những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Những câu chuyện về con đường mở giữa mưa bom, về những đêm trắng cứu xe, về những đồng đội không trở về luôn được kể bằng niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Ngày nay, thế hệ trẻ được học tập và lớn lên trong hòa bình. Các em không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn có trách nhiệm viết tiếp truyền thống vẻ vang của cha anh. Tinh thần Thanh niên xung phong không chỉ tồn tại trong chiến tranh mà còn được thể hiện bằng những việc làm thiết thực như tham gia hoạt động tình nguyện, bảo vệ môi trường, xây dựng nông thôn mới, chuyển đổi số, hỗ trợ cộng đồng và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Mỗi công trình thanh niên, mỗi con đường được xây dựng, mỗi hoạt động vì cuộc sống cộng đồng hôm nay đều mang trong mình hơi thở của tinh thần xung kích mà các thế hệ Thanh niên xung phong đã gây dựng. Đó là ngọn lửa không bao giờ tắt, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Lịch sử sẽ mãi ghi nhớ sự cống hiến của lực lượng Thanh niên xung phong – những con người bình dị đã lấy sức trẻ, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm để viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc. Họ là minh chứng rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng những chiến công nơi trận tuyến, mà còn bằng sự hy sinh thầm lặng trên mỗi cung đường, mỗi cây cầu và mỗi nhiệm vụ được giao.

Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện về Thanh niên xung phong không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa, mà còn là bài học quý giá về lý tưởng sống, về tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến. Đó chính là ngọn lửa truyền thống sẽ mãi soi đường để tuổi trẻ Việt Nam tiếp tục vững bước trên hành trình xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh và hùng cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn