Bài viết

"Thành Thép" Trần Thị Thành: Lời Hát Giữa Ngàn Cơn Giông Tố Bom Đạn

"Thành Thép" Trần Thị Thành: Lời Hát Giữa Ngàn Cơn Giông Tố Bom Đạn

Ninh Bình24/04/2026Nguyễn Minh Đức (Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật và Du lịch Nam Định)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh: Tháng 10 năm 1966, tuyến đường 12A trên dãy Trường Sơn, nơi đơn vị C759 của bà Trần Thị Thành (khi đó 22 tuổi, Chính trị viên đại đội) đang gồng mình giữ vững huyết mạch giao thông. Mỗi tấc đất nơi đây đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu.

Bà Thành (giọng trầm ấm, đầy suy tư): "Trời ơi, cái đêm đó... bom dội xuống như trút nước. Cả đại đội chúng tôi, ai nấy đều kiệt sức. Mấy ngày liền địch dội 50 quả bom nổ chậm xuống đoạn đường Khe Ve này. Cả đơn vị hoang mang, nếu không xử lý kịp, tuyến đường huyết mạch sẽ tê liệt. Tôi nhìn các em, mắt đứa nào cũng đỏ hoe vì thiếu ngủ, vì lo lắng."

Một chiến sĩ trẻ (giọng run run): "Chị Thành ơi, sao mà nhiều bom thế này? Chúng em đào mãi mà không hết..."

Bà Thành (bước đến, vỗ vai người chiến sĩ, giọng kiên định): "Cố lên các em! Chúng ta còn nhớ khẩu hiệu không? 'Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc!' Tôi tin chúng ta làm được."

Diễn biến cao trào: Trong lúc kiểm tra, một quả bom phát nổ cách bà Thành và Đại đội trưởng công binh chỉ vài mét. Bà Thành bị hất tung, nhưng ngay lập tức định thần lại. Trước mắt bà là một quả bom nổ chậm, đường kính lớn, nằm chình ình giữa lối đi.

Đại đội trưởng công binh (hét lớn, mặt cắt không còn giọt máu): "Chị Thành! Cẩn thận! Đó là bom nổ chậm!"

Bà Thành (bước lên, giọng bình tĩnh đến lạ thường, chỉ cách vài gang tay): "Tôi biết. Các em cứ tiếp tục san lấp hố bom, dọn đá. Tôi sẽ đứng đây. Nếu nó chuyển động, tôi sẽ hô để mọi người chạy."

Chiến sĩ trẻ (hoảng hốt): "Chị ơi! Đừng! Nguy hiểm lắm!"

Bà Thành (quay lại, mỉm cười, ánh mắt rạng ngời): "Đừng sợ. Các em hát đi. Hát bài hát của chúng ta ấy. Hát lên cho các em thấy, chúng ta không sợ gì cả. Chúng ta còn sức trẻ, còn lòng yêu nước."

(Tiếng hát vang lên, ban đầu còn yếu ớt, rồi mạnh mẽ hơn, hòa lẫn tiếng cuốc xẻng, tiếng xe bò vận chuyển đá. Bà Thành đứng đó, giữa trời đêm bom đạn, như một tượng đài sống. Vài phút sau, đoàn xe cuối cùng đã an toàn vượt qua.)

Bà Thành (lặng lẽ bước xuống, giọng khản đặc): "Xong rồi... đi thôi..."

Lời kể sau này: "Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đến nhiệm vụ thôi. Tôi biết mình phải làm gì để bảo vệ con đường này. Khi tôi đứng trên quả bom đó, tôi cảm thấy mình không còn sợ hãi nữa. Có lẽ, khi mình dâng hiến hết mình cho Tổ quốc, thì cái chết cũng trở nên nhẹ nhàng. Đồng đội gọi tôi là 'Thành Thép' từ đó. Tôi chỉ là một hạt cát nhỏ trong cả một thế hệ rực lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn