Cựu Thanh niên xung phong

Thanh xuân

Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn chìm trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, cô gái trẻ Cao Thị Như, quê ở Thiệu Tâm, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương, mang theo tuổi xuân và nhiệt huyết của mình lên đường tham gia Thanh niên xung phong.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Thiệu Toán (Xã Thiệu Toán)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn chìm trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, cô gái trẻ Cao Thị Như, quê ở Thiệu Tâm, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương, mang theo tuổi xuân và nhiệt huyết của mình lên đường tham gia Thanh niên xung phong.

Ngày ấy, tuổi trẻ không có nhiều lựa chọn cho riêng mình. Trước tiếng gọi của Tổ quốc, những chàng trai, cô gái đang ở tuổi đôi mươi sẵn sàng gác lại mái nhà thân yêu, ruộng đồng, gia đình và những ước mơ bình dị để đến những nơi gian khó nhất.

Cô Như tham gia đơn vị C507-4205, hoạt động chủ yếu trên địa bàn Như Xuân, Thạch Thành, Thanh Hóa. Công việc của cô và đồng đội là những công việc tưởng chừng bình dị nhưng vô cùng gian nan: làm đường, mở đường, góp sức bảo đảm những tuyến đường phục vụ nhiệm vụ chung trong những năm tháng chiến tranh.

https://images.openai.com/static-rsc-4/kjGeBJG_i7lda5O-EmKw7qSEcRs5r1YS9dAQz-ZuSWfzWnqCUpjqieB-9RjyqGs-OMdMb7ItPbQ4KbZOBtwO8Mk8fL1JfvqoO_udW7MYeEGnsDDr8-_YLQIr7xRoFl0uWvn8KC9jDcWJeAydflGSWJwOcHCZg_dFLq7omvUKBbgtTILy7jwW54PZc7FVN47q?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/USbNVf_lcsKlPYkqXmE8OgH0xXYAjfq3OEsEb3KcW17TAxAYo2_ngIuArVEaJUfpadf9s7njKezwZgPaVsUaxIQutzYZVgHhshYbIOQJxtJ-ILVBQP-RdIQr-V4eA2iCieqHkqQ7mEXt4xD4AcYerKYXtq-r47MQT0Bn5LpIUXfJFgQKYucaWS0fEHbsoPAY?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/nWSdGPA5APJZuC1GeHMXVpaOxZLUA2utbz9p3UsqG6ukvL9UnJ8Da5szIHDmPAjYwCUScBkza5_jsfrQxwFJP5iyEijbvRyuttEekzKoObc1BA_v6OmNPUwYzmEodOgvPAQ70DqUnSZS24YcLSspPcyOMOmkehWugRriV2d8-GM1Utda5uoeFOhrWHt-dSnG?purpose=fullsize

5

Những ngày ở đơn vị là những ngày của thiếu thốn và thử thách. Bữa cơm có khi đạm bạc, nơi ở đơn sơ, công việc nặng nhọc. Giữa núi rừng, tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng bước chân của những người trẻ. Mồ hôi thấm vào đất, đôi bàn tay chai sần theo năm tháng.

Nhưng chính trong những tháng ngày khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại trở nên sâu nặng hơn bao giờ hết.

Có những buổi chiều sau giờ làm đường, mọi người ngồi bên nhau, kể chuyện quê nhà. Người nhớ mẹ, người nhớ cha, người nhớ những cánh đồng lúa đang vào mùa. Những câu chuyện rất đỗi bình thường của cuộc sống phía sau càng khiến họ thêm thương quê hương và thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Tuổi trẻ của cô Như đã đi qua như thế – không phải bằng những cuộc vui hay những tháng ngày bình yên, mà bằng mồ hôi, sự chịu đựng, tình đồng đội và lòng yêu quê hương.

Đến tháng 8 năm 1976, sau gần ba năm gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong, cô Như trở về quê. Những năm tháng thanh xuân nơi đơn vị đã khép lại, nhưng những ký ức về đồng đội, về những con đường từng góp công mở lối và về một thời tuổi trẻ không bao giờ mất đi.

Trở về địa phương, cô tiếp tục cuộc sống lao động bình dị, gắn bó với ruộng đồng quê hương. Từ người nữ thanh niên xung phong năm nào, cô trở thành người phụ nữ nông dân cần cù, tiếp tục dựng xây cuộc sống bằng chính đôi bàn tay của mình.

Thời gian cứ thế trôi qua. Những mái tóc xanh ngày nào nay đã bạc. Những con đường năm xưa có thể đã đổi thay, nhưng dấu chân của những người thanh niên xung phong vẫn còn đó trong ký ức của quê hương và trong câu chuyện của các thế hệ sau.

Gần nửa thế kỷ đã đi qua kể từ ngày cô Cao Thị Như rời quê lên đường. Nhìn lại chặng đường ấy, điều đáng quý nhất không chỉ là những năm tháng đã cống hiến, mà còn là một tuổi thanh xuân đã sống hết mình cho quê hương, đất nước.

Đó là một thời “hoa lửa” – tuổi trẻ nở hoa giữa những năm tháng gian lao. Những cô gái, chàng trai ngày ấy đã không nghĩ mình sẽ trở thành những con người đặc biệt. Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng: Đất nước cần thì mình đi.

Và hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, câu chuyện về cô Như và những người đồng đội năm xưa trở thành một phần ký ức đẹp của quê hương. Đó là câu chuyện về một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân trên những cung đường, trong những miền đất gian khó; để rồi khi trở về, mang theo trong tim niềm tự hào lặng lẽ:

“Thanh xuân ấy đã đi qua, nhưng những năm tháng cống hiến cho Tổ quốc thì còn mãi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thanh xuân | Câu chuyện thời hoa lửa