Thanh xuân của Bùi Văn Dinh (sinh năm 1958)
Thanh xuân của Bùi Văn Dinh (sinh năm 1958) là một nốt nhạc vô cùng ý nghĩa trong bản trường ca giữ nước, không vang dội bởi tiếng súng nơi tiền tuyến mà bền bỉ tỏa sáng ở tuyến sau. Nhập ngũ năm 1977, ông mang quân hàm H2 (Trung sĩ) và trở thành chiến sĩ tại Trường Hậu cần Phòng không. Trong bốn năm tại ngũ (1977-1981), giai đoạn lực lượng phòng không không quân không ngừng được củng cố để bảo vệ bầu trời Tổ quốc, công tác hậu cần đóng vai trò huyết mạch. Người Trung sĩ trẻ ấy đã miệt mài rèn luyện, cống hiến sức lực và trí tuệ để đảm bảo mọi công tác vật chất, khí tài luôn ở trạng thái tốt nhất. Không quản ngại nắng mưa, vất vả, sự tận tụy thầm lặng của ông đã góp phần đào tạo nên những thế hệ cán bộ, chiến sĩ hậu cần vững vàng, tiếp thêm sức mạnh cho lưới lửa phòng không vươn cao. Đóa "hoa lửa" của Bùi Văn Dinh mang vẻ đẹp dung dị, kiên trì, rực cháy bằng tinh thần trách nhiệm cao cả, khẳng định vai trò thiết yếu của lực lượng hậu cần quân đội.
Thanh xuân của Bùi Văn Dinh (sinh năm 1958) là một nốt nhạc vô cùng ý nghĩa trong bản trường ca giữ nước, không vang dội bởi tiếng súng nơi tiền tuyến mà bền bỉ tỏa sáng ở tuyến sau. Nhập ngũ năm 1977, ông mang quân hàm H2 (Trung sĩ) và trở thành chiến sĩ tại Trường Hậu cần Phòng không. Trong bốn năm tại ngũ (1977-1981), giai đoạn lực lượng phòng không không quân không ngừng được củng cố để bảo vệ bầu trời Tổ quốc, công tác hậu cần đóng vai trò huyết mạch. Người Trung sĩ trẻ ấy đã miệt mài rèn luyện, cống hiến sức lực và trí tuệ để đảm bảo mọi công tác vật chất, khí tài luôn ở trạng thái tốt nhất. Không quản ngại nắng mưa, vất vả, sự tận tụy thầm lặng của ông đã góp phần đào tạo nên những thế hệ cán bộ, chiến sĩ hậu cần vững vàng, tiếp thêm sức mạnh cho lưới lửa phòng không vươn cao. Đóa "hoa lửa" của Bùi Văn Dinh mang vẻ đẹp dung dị, kiên trì, rực cháy bằng tinh thần trách nhiệm cao cả, khẳng định vai trò thiết yếu của lực lượng hậu cần quân đội.


