Khác

Thanh xuân dừng lại ở tuổi hai mươi sáu - Liệt sỹ Đỗ Trạc

Từ một trí thức trẻ đầy hoài bão, Đỗ Trạc đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành người đặt nền móng phong trào tại An Khê. Hy sinh ở tuổi 26, ông để lại một tấm gương bất khuất và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Gia Lai12/04/2026Nguyễn Ngọc Hoài Minh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tuy Phước Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ một trí thức trẻ đầy hoài bão, Đỗ Trạc đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành người đặt nền móng phong trào tại An Khê. Hy sinh ở tuổi 26, ông để lại một tấm gương bất khuất và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Năm 1945, thời cơ đến.

Cùng với những người cùng chí hướng, ông thành lập “Đoàn Thanh niên Chấn Hưng An Khê”, kết nối với Việt Minh, đưa phong trào cách mạng tại địa phương phát triển mạnh mẽ. Không lâu sau, ông được kết nạp vào Đảng và trở thành Bí thư chi bộ đầu tiên của An Khê.

Ở tuổi còn rất trẻ, ông đã gánh trên vai một trách nhiệm lớn.

Nhưng cuộc đời không cho ông nhiều thời gian.

Giữa lúc phong trào đang dâng cao, người vợ của ông qua đời sau khi sinh con. Nỗi đau riêng chưa kịp nguôi, ông gửi lại đứa con nhỏ, tiếp tục con đường cách mạng.

Không quay đầu.

Tháng 1 năm 1947, trong một lần đi công tác, ông bị địch bắt.

Chúng biết ông là cán bộ quan trọng.

Chúng tra tấn.
Dụ dỗ.
Mua chuộc.

Nhưng không khuất phục được.

Người thanh niên ấy—gầy, yếu, bị trói, bị đánh đập—vẫn giữ im lặng trước mọi đòn roi.

Sáng ngày 7 tháng 3 năm 1947, tại sân vận động An Khê, giặc Pháp đưa ông ra xử bắn trước sự chứng kiến của người dân.

Đó là một buổi sáng nặng nề.

Giữa vòng vây súng đạn, ông đứng thẳng.

Gương mặt bình thản.

Ánh mắt nhìn về phía nhân dân—không phải để cầu cứu, mà như gửi lại một điều gì đó chưa kịp nói.

Rồi ông cất tiếng:

“Đả đảo thực dân Pháp xâm lược!
Hồ Chí Minh muôn năm!”

Tiếng hô vang lên—mạnh hơn cả tiếng súng sau đó.

Ông ngã xuống.

Ở tuổi 26.

Nhưng có những cái chết không phải là kết thúc.

Sự hy sinh của Đỗ Trạc đã thổi bùng ngọn lửa đấu tranh trong lòng nhân dân An Khê. Từ nỗi đau, người ta đứng dậy mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn.

Nhiều năm sau, hài cốt ông được tìm lại, an nghỉ cùng đồng đội. Tên ông được đặt cho trường học, con đường—như một cách để nhắc nhớ.

Nhưng điều còn lại lớn nhất… không phải là tên gọi.

Mà là một câu chuyện.

Về một người thanh niên đã sống trọn vẹn cho lý tưởng,

đã dừng lại ở tuổi hai mươi sáu—
nhưng để lại một thanh xuân không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn