Cựu chiến binh

THANH XUÂN GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Có một thế hệ đã gửi trọn tuổi trẻ cho chiến trường, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình.

Hưng Yên16/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thanh xuân của mỗi con người thường gắn với những ước mơ giản dị: học tập, yêu thương, lập nghiệp. Nhưng với ông Lê Văn Chắt và thế hệ của ông, thanh xuân lại gắn liền với chiến trường, với bom đạn và cái chết luôn rình rập.

Năm mười sáu tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang cắp sách tới trường, ông đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy đến rất nhanh, gần như không có thời gian để do dự. Bởi lúc ấy, Tổ quốc đang cần.

Tuổi trẻ của ông trôi qua trong những cánh rừng, con suối, hầm trú ẩn. Những ngày hành quân dài dằng dặc, những đêm thức trắng để giữ mạch thông tin thông suốt. Không có khái niệm nghỉ ngơi đúng nghĩa, càng không có chỗ cho những mộng mơ tuổi trẻ.

Có lúc, trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi, ông nghĩ về quê nhà, về cha mẹ, về một cuộc sống khác nếu chiến tranh không xảy ra. Nhưng rồi tiếng súng lại kéo ông trở về thực tại. Thanh xuân của ông không cho phép mình yếu lòng.

Nhiều đồng đội của ông đã gửi lại cả tuổi trẻ – và cả mạng sống – nơi chiến trường. Có người mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám, đôi mươi. Họ chưa kịp sống một cuộc đời trọn vẹn, nhưng đã sống trọn vẹn cho đất nước.

Sau chiến tranh, khi trở về đời thường, ông mới nhận ra rằng thanh xuân của mình đã ở lại chiến trường. Nhưng ông chưa bao giờ hối tiếc. Bởi nếu được chọn lại, ông vẫn sẽ lên đường như năm mười sáu tuổi ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn