Người có công giúp đỡ cách mạng

Thanh Xuân Gửi Lại Dòng Sông Vĩnh Trị

Thanh Xuân Gửi Lại Dòng Sông Vĩnh Trị

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thanh Xuân Gửi Lại Dòng Sông Vĩnh Trị

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh với một tâm thế nhẹ nhàng như bông bần trôi trên sóng, nhưng vết dấu họ để lại cho lịch sử lại sâu đậm đến ngỡ ngàng. Bà, người con gái của những năm tháng bom cày đạn xới ấy – Nguyễn Thị Thu.

Sinh ra vào ngày đầu năm mới, mùng 1 tháng 1 năm 1951, cuộc đời bà như được định sẵn để gắn liền với những khúc quanh lịch sử. Lớn lên bên dòng nước mát của quê hương Vĩnh Trị, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Thu sớm thấu hiểu nỗi đau của một đất nước chia cắt. Ở cái tuổi đôi mươi – tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất của người con gái, bà không chọn cho mình áo lụa quần là, mà chọn khoác lên mình màu áo chiến sĩ, bước chân vào cuộc trường chinh gian khổ của dân tộc.

Thời hoa lửa của người con gái Vĩnh Trị không phải là những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn, mà là những đêm dài thức trắng băng rừng, là tiếng bom nổ xé toạc màn sương, là những chuyến xuồng chở thương binh, tiếp tế lương thực dưới làn mưa đạn. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, cô gái nhỏ nhắn ấy đã chiến đấu bằng một trái tim gan dạ, can trường, gạt đi những sợ hãi đời thường để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Hòa bình lập lại, người con gái năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, nhưng một phần thân thể của bà đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xưa. Tấm thẻ bệnh binh với tỷ lệ thương tật 61-70% là chứng tích lặng thầm cho những hy sinh vô bờ bến. Những vết thương trên da thịt cứ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối, như một chứng nhân nhắc nhở về một thời oanh liệt. Người phụ nữ ấy đã hiến dâng cả tuổi trẻ, sức khỏe và cả những thiên chức dịu dàng nhất của cuộc đời mình cho hai tiếng "Tự do".

Giờ đây, ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, bà Nguyễn Thị Thu lại lặng lẽ sống một cuộc đời bình dị tại mảnh đất Vĩnh Trị thân thương. Mái tóc ngả màu mây trắng, khuôn mặt hằn sâu vết thời gian nhưng nụ cười của bà vẫn đượm vẻ kiên trung, hiền hậu. Câu chuyện về thời hoa lửa của bà không nằm trên những tấm huân chương lấp lánh, mà nó đã hóa thành mạch ngầm sông sâu, nuôi dưỡng màu xanh thanh bình trên quê hương Vĩnh Trị hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn