Thanh xuân gửi lại Trường Sơn
Thanh xuân gửi lại Trường Sơn
Ở tuổi mười tám, nhiều người mơ về giảng đường. Còn bà chọn khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong. Công việc của bà là mở đường, tải đạn, san lấp hố bom. Ban ngày bom rơi. Ban đêm lại tiếp tục làm đường. Có lần vừa san xong một đoạn đường thì máy bay quay lại ném bom. Cả đội phải lao xuống hầm trú ẩn. Sau trận bom, nhiều đồng đội không còn nữa.
Bà nghẹn ngào:
"Có người sáng còn cười nói với nhau, chiều đã nằm lại mãi mãi."
Đến hôm nay, mỗi lần trở lại Trường Sơn, bà đều đứng rất lâu trước những hàng bia trắng.
Bà nói:
"Tuổi trẻ của chúng tôi ở lại nơi ấy."
Nhưng chính tuổi trẻ ấy đã góp phần mở nên con đường thống nhất đất nước.


