Cựu Thanh niên xung phong

Thanh xuân gửi lại Trường Sơn

Năm 1965, khi mới 17 tuổi, bà Lê Thị Luận tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, cống hiến tuổi xuân trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Giữa mưa bom bão đạn, bà cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, mở đường, làm "cọc tiêu sống" và "cầu người" để bảo đảm mạch máu giao thông luôn thông suốt. Những năm tháng gian khổ ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần quả cảm của thế hệ thanh niên Việt Nam trong kháng chiến.

Phú Thọ16/07/2026sưu tầm3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Lê Thị Luận (quê Thanh Hóa), khi ấy vừa tròn 17 tuổi viết đơn xin tham gia lực lượng thanh niên xung phong để cống hiến tuổi xuân trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Ký ức của người con gái ấy vẫn hằn sâu những năm tháng miệt mài “xẻ núi, san lấp hố bom”; dũng cảm xếp hàng làm “cọc tiêu sống” dẫn lối cho từng đoàn xe chở vũ khí, lương thực ra chiến trường.

Những lần suối lũ dâng cao chia cắt giao thông, bà và nhiều đồng đội lấy ván gỗ đặt lên vai tạo nên những “cầu người” vững chãi, đưa thương binh về tuyến sau chữa trị.

Bà nhớ lại: "Đường 20 ngày đó có những vị trí có mật độ bom đạn thuộc loại ác liệt nhất Trường Sơn. Trọng điểm ATP, nơi có cua chữ A, ngầm Ta Lê, đèo Phu La Nhích trở thành 'tử địa' khi địch dùng B-52 và máy bay cường kích 'cày xới' ngày đêm. Nhưng bom ngừng rơi, những cô gái trẻ lại tay cuốc, tay xẻng thông đường để những chuyến xe ta băng băng qua".

Gian khổ. Lằn ranh sống chết mong manh nhưng đó cũng là những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của những cựu nữ chiến sĩ rừng Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn