Bài viết

THANH XUÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG

An Giang29/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đâu là cầu nối giữa thực tại và tương lai? Liệu phải chăng đó là những trang sử, những câu chuyện quá đỗi cảm động của các nhân vật lịch sử? Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những người con gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã để lại tấm gương bất khuất, kiên trung, trở thành biểu tượng sáng ngời của lực lượng an ninh nhân dân. Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Lớ, quê ở xã Tăng Hòa, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang, là một trong những người như thế. Chị đã anh dũng hy sinh năm 1969, ở tuổi thanh xuân phơi phới. Có lẽ vậy là lí do mà những đoàn viên cần tìm hiểu, học tập để biết về vẻ đẹp thanh xuân trong thời bom đạn của chị.

Chị Võ Thị Lớ sinh ra tại Tiền Giang, chị sớm tham gia hoạt động cách mạng, trở thành chiến sĩ an ninh thị xã Gò Công lúc bấy giờ. Vào ngày 05/8/1969, trong trận càn quét ác liệt tại Đồng Sơn Xép, chị bị bắt. Tuy bị địch dùng mọi thủ đoạn như uy hiếp, dụ dỗ, tra tấn dã man, nhưng chị vẫn kiên quyết giữ bí mật căn cứ. Người con gái ấy đang ở độ tuổi đẹp nhất nhưng cũng vì tiếng gọi của tổ quốc, vì một trái tim giữ lửa đầy nhiệt huyết một lòng vì nước mà xông pha ra chiến trường. Lời nói cuối cùng của chị: “Tôi không biết” – như một lời minh chứng cho khí tiết kiên trung của người cộng sản.

Chị đã vĩnh viễn ra đi ở tuổi thanh xuân tròn đầy, tài sản quý giá mà chị để lại là bức chân dung duy nhất và những câu chuyện kể về lòng trung thành, về tinh thần bất khuất của người chiến sĩ an ninh.

Trong những cuộc gặp gỡ, cán bộ - chiến sĩ Công an tỉnh thường được nghe kể về tấm gương dũng cảm kiên trung của chị từ người chỉ huy của chị năm xưa (ông Trần Thanh Tâm). Người được chị bảo vệ phải nén chịu đau đớn khi chứng kiến cảnh chị bị tra tấn cũng như ghi nhận lại một cách sâu sắc nhất tinh thần bất khuất, và sự hy sinh quả cảm của chị. Trong những lần họp mặt lúc còn sống, ông Tâm xúc động kể lại: “Cô Lớ rất trẻ, nhưng gan dạ, dũng cảm! Mặc dù bị chúng đánh dã man, trấn nước đến chết đi sống lại mà trước sau cô vẫn chỉ một lời “tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu, tôi không biết”, cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng. Hàng năm, gia đình ông tổ chức lễ giỗ chị vào ngày 21/6 âm lịch.

Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Lớ đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, không chỉ là sự đau lòng, thương nhớ mà chị còn để lại tấm gương bất khuất cho muôn đời sau. Những câu chuyện về chị – từ lễ giỗ ở Hiệp Thạnh, đến ngôi trường mang tên chị ở Tăng Hòa – đó là minh chứng cho sự tri ân sâu sắc của nhân dân và lực lượng Công an đối với người nữ anh hùng. Hình ảnh chị sẽ mãi mãi sống trong lòng dân tộc, như ngọn lửa soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn