THANH XUÂN TRONG KỶ NIỆM "THỜI HOA LỬA"
sưu tầm
"Thời hoa lửa" không chỉ là một danh từ chỉ chiến tranh. Đó là hình ảnh của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi rời ghế nhà trường để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Giữa cái khốc liệt của bom rơi, đạn lạc, tâm hồn họ vẫn nở hoa. Đó là những nhành hoa huệ trắng trong tay nữ thanh niên xung phong, hay màu hoa gạo rực đỏ dọc đường hành quân.
Chính sự đối lập giữa cái lãng mạn của tâm hồn và sự tàn khốc của chiến trường đã tạo nên một vẻ đẹp bất tử cho thế hệ cha anh.
Chúng ta làm sao quên được những câu chuyện về mười cô gái ngã xuống tại Ngã ba Đồng Lộc, hay những dòng nhật ký đầy lửa của bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Họ đã sống một tuổi trẻ không biết đến hai chữ "hưởng thụ", mà chỉ biết đến "hy sinh". Với họ, hạnh phúc không phải là sự riêng tư, mà là ngày đất nước sạch bóng quân thù.
"Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay."
Chiến tranh đã lùi xa, "thời hoa lửa" giờ đây nằm lại trong những trang sử và những tấm huân chương của người cựu chiến binh. Thế nhưng, ngọn lửa ấy vẫn cần được tiếp nối. Thế hệ trẻ chúng ta ngày nay, dù sống trong hòa bình, vẫn cần giữ vững tinh thần "hoa" (vẻ đẹp tri thức, đạo đức) và "lửa" (nhiệt huyết, khát vọng).
Mỗi bài học, mỗi hành động thiện nguyện hay sự nỗ lực vươn mình ra thế giới chính là cách chúng ta viết tiếp câu chuyện của thời hoa lửa trong thời đại mới.


