“Thất hiền Đà Lạt”
Những năm 1960 - 1965, phong trào đấu tranh chống Mỹ Ngụy, đòi quyền dân sinh, dân chủ của sinh viên, học sinh, trí thức Đà Lạt sớm đoàn kết được rộng rãi các tầng lớp nhân dân; nổ ra khi âm ỉ, khi bùng nổ, khiến chính quyền Đà Lạt và chính quyền Sài Gòn vô cùng lúng túng. Lãnh đạo phong trào là nhóm AQ (Ái Quốc) là “Thất hiền Đà Lạt”, gồm Phạm Xuân Ái, Ngô Ngọc Dũng, Hồ Đắc Dung, Trần Ngọc Thọ, Thái Ngô Cư, Hoàng Mạnh Tiến và Hiếu.
Nhóm nhiều lần rải truyền đơn khắp các phố phường, căng khẩu hiệu, dán pa-no với nội dung “Đả đảo nội các Thiệu – Kỳ”, tranh thủ dân chủ… tổ chức biểu tình, kêu gọi nhân dân chống lại chính quyền Đà Lạt và chính quyền ngụy quyền Sài Gòn. Để tập hợp lực lượng, nhóm đã thành lập Đoàn “Thanh niên ái quốc Việt Nam” với mục tiêu đòi quyền lợi cho sinh viên, học sinh, đồng thời tìm cách liên hệ với Mặt trận Dân tộc Giải phóng.
Các hoạt động ban đầu mang tính tự phát, sau chuyển dần sang tự giác nhờ sự móc nối và chỉ đạo kịp thời của đồng chí Mười Hải (tức Lê Thanh Hải) – Bí thư Khu đoàn Sài Gòn và Gia Định. Từ đây, nhóm “Thất hiền” được chỉ đạo ở lại Đà Lạt học tập rồi trở về bám cơ sở, bám địa bàn



