Khác

Thất trảm sớ

Đây không chỉ là một tờ đơn bình thường, mà là một hành động "vô tiền khoáng hậu" trong lịch sử phong kiến

Ninh Bình17/04/2026Vũ Thị Ngân Hoa (Đoàn xã đồng thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hàng ngàn năm của lịch sử Việt Nam, có những văn bản không chỉ dừng lại ở mặt chữ mà đã trở thành biểu tượng cho chính nghĩa. Một trong số đó là "Thất trảm sớ" của "Vạn thế sư biểu" Chu Văn An.

1. Bản sớ "chấn động" kinh thành Thăng Long

Vào đời vua Trần Dụ Tông (thế kỷ XIV), triều đình nhà Trần bắt đầu bước vào giai đoạn suy vi. Vua mải mê ăn chơi, bỏ bê chính sự, tạo điều kiện cho bọn nịnh thần kết bè phái, tham nhũng và làm hại dân lành.

Trước tình cảnh đất nước nghiêng ngả, Chu Văn An khi đó đang giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, dù không phải quan ngự sử nhưng đã thực hiện một hành động vô tiền khoáng hậu: Dâng sớ xin chém đầu 7 tên gian thần.

2. Sự dũng cảm vượt lên trên cái chết

Thời bấy giờ, việc đụng chạm đến những kẻ quyền thế đang được vua sủng ái là hành động cực kỳ nguy hiểm, có thể dẫn đến họa diệt thân. Tuy nhiên, với Chu Văn An:

Thẳng thắn và cương trực: Ông không nói giảm nói tránh mà chỉ đích danh 7 kẻ lũng đoạn triều đình.

Trách nhiệm với dân tộc: Ông đặt vận mệnh của quốc gia và nỗi khổ của nhân dân lên trên mạng sống và danh lộc của bản thân.

3. "Treo ấn từ quan" – Hành động bảo vệ nhân cách

Khi dâng sớ, vua Trần Dụ Tông đã im lặng và không chấp thuận. Hiểu rằng lời can gián của mình không lay chuyển được thời thế, Chu Văn An đã thực hiện một quyết định dứt khoát: Treo mũ áo ở cửa Huyền Vũ, từ quan về quê ở ẩn.

Ông không chọn cách thỏa hiệp để tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý. Hành động từ quan này chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất về phẩm giá của một người thầy: Nếu không thể sửa mình để giúp vua, giúp nước thì thà về làm một kẻ sĩ nghèo nhưng sạch trong.

4. Giá trị để lại cho hậu thế

"Thất trảm sớ" dù đã thất truyền bản gốc nhưng tinh thần của nó thì vẫn còn mãi.

Với lịch sử: Đây là bài học về sự công tâm và lòng dũng cảm của người trí thức trước cường quyền.

Với giáo dục: Nó minh chứng rằng người thầy không chỉ dạy chữ mà còn phải dạy bằng chính nhân cách sống của mình.

Đúng như người xưa từng ca tụng: "Thất trảm sớ còn thơm, gương sử thẹn cho phường bán nước". Chu Văn An và tờ sớ của ông mãi là ngọn đuốc sáng về đạo đức cho mọi thế hệ người Việt soi chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn