Thầy cô giáo vùng giải phóng – Giữ chữ giữa chiến tranh
Giữ chữ giữa chiến tranh Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn cày xới làng quê, có những nơi tiếng súng át tiếng gà gáy, nhưng tiếng đánh vần vẫn vang lên trong đêm. Ở đó, trong vùng giải phóng, thầy cô giáo đã lặng lẽ làm một việc tưởng như bình thường mà vô cùng cao cả:
Lớp học giữa rừng, dưới hầm
Trường lớp không có bảng đen đúng nghĩa,
chỉ là tấm gỗ ghép tạm,
phấn thay bằng than củi,
bàn ghế là thân cây, tảng đá.
Có lớp học mở trong hầm tránh bom,
có lớp học dưới tán rừng,
có khi dời lớp liên tục để tránh càn quét.
Ban ngày, thầy cô đào hầm, trồng rau,
ban đêm, thắp đèn dầu leo lét dạy chữ cho học trò.
Giữ chữ để giữ người
Học trò vùng giải phóng đủ mọi lứa tuổi:
em nhỏ mới biết cầm bút,
thiếu niên vừa rời ruộng đồng,
người lớn tranh thủ học chữ sau giờ sản xuất.
Thầy cô hiểu rằng:
👉 Giữ được chữ là giữ được con người,
giữ được con người là giữ được tương lai.
Giữa bom đạn, từng con chữ được nâng niu như mầm sống,
để ngày mai đất nước hòa bình không bị lạc hậu, không mù chữ.
Bảng đen cũng là chiến hào
Có thầy cô hy sinh khi đang trên đường đến lớp,
có người bị thương vẫn không rời bục giảng,
có lớp học tan vỡ vì bom,
nhưng không bao giờ tan rã ý chí dạy và học.
Với thầy cô vùng giải phóng,
bảng đen là chiến hào,
phấn trắng là vũ khí,
con chữ là niềm tin chiến thắng.
Hoa lửa của tri thức Việt Nam
Hoa lửa của thầy cô giáo vùng giải phóng
không rực cháy thành ngọn lửa lớn,
mà cháy âm ỉ trong từng trang vở nhòe mực,
trong ánh mắt học trò giữa mưa bom.
👉 Thầy cô giáo vùng giải phóng
là biểu tượng của:
Tinh thần hiếu học của dân tộc,
Sự hy sinh thầm lặng vì thế hệ mai sau,
Niềm tin vào ngày mai hòa bình.
Hòa bình hôm nay có trường lớp khang trang,
bởi ngày ấy đã có những con người
giữ chữ giữa chiến tranh.
Con chữ còn,
dân tộc còn.


