Thầy Dúp – Người lính Cụ Hồ giữa mùa gió chướng
Thầy Dúp – Người lính Cụ Hồ giữa mùa gió chướng
Chiều Trà Ôn hôm đó, mưa rả rích như người quen gõ cửa, từng hạt nước rơi lộp độp trên mái tôn nghe thiệt đã tai. Đường vào xã Trung tâm xã Trà Ôn thẳng tâm tấp, nước mưa chảy thành từng dòng. Trong cái không gian ẩm mát ấy, tôi ghé thăm thầy Nguyễn Ngọc Dúp – người thầy năm nào đứng lớp nghiêm mà hiền, nay tóc đã pha sương nhưng mắt vẫn sáng dễ thương lạ thường.
Thầy Dúp vốn con nhà quê miệt Hữu Thành, Trà Ôn – đất phù sa mặn mòi, sinh ra bao con người hiền mà cứng như gốc dừa lão. Giờ nghỉ hưu rồi, thầy không chọn sống chậm lại, mà tất bật mở mấy shop thể thao, đồng phục học sinh từ Trà Ôn, Hòa Bình, Vĩnh Xuân cho tới Hựu Thành. Nhìn thầy xoay xở công việc, tôi mới hiểu: tinh thần của người lính Cụ Hồ, một khi đã thấm vô máu, thì dù qua mấy mươi năm vẫn không phai.
Ngồi bên ly trà nóng, nghe tiếng mưa lộp độp ngoài hiên, thầy kể tôi nghe chuyện đời quân ngũ. Năm 1986, khi bao thanh niên miền Tây còn khoác cái tánh ham vui, thì thầy đã xếp lại tuổi trẻ mà theo tiếng gọi non sông. Thầy lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn Pháo binh 210, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 – Binh đoàn Cửu Long, cái tên nghe thôi là thấy cả một tầng trời lịch sử.
Trong quân đội, thầy giữ chức trợ lý tổ chức Đảng của Quân đoàn 4, một công việc đòi hỏi cái tâm ngay thẳng và cái đầu luôn tỉnh táo. Thầy kể nhẹ hều, mà tôi nghe thấy cả một bầu trời trách nhiệm. Mấy năm quân ngũ rèn cho thầy kỷ luật, sự chắc chắn, và lòng tin son sắt vào lý tưởng – thứ mà sau này thầy đem về gửi vào từng bài giảng khi đứng trước bảng đen, phấn trắng.
Năm 1989, thầy hoàn thành nghĩa vụ, vinh dự kết nạp Đảng, rồi trở về quê nhà. Bỏ lại sau lưng tiếng pháo quân trường, thầy khoác lên mình chiếc áo thầy giáo. Cái hành trang thầy mang theo ngày ấy đơn giản lắm: một bộ đồ bộ đội sờn vai, một viên phấn trắng, và một trái tim đầy thương yêu học trò.
Thầy cười hiền mà kể: “Thời đó nghèo dữ lắm. Học trò thiếu đủ thứ… thầy đi dạy về còn lụm bọc nylon, giặt sạch bán ve chai để mua bút mua tập cho mấy đứa nhỏ.”
Tôi nghe mà sống lưng bỗng dưng ấm lên. Ở miền Tây, có những câu chuyện tưởng nhỏ như chiếc lá rụng xuống mương, mà tình nghĩa trong đó thì sâu hơn cả dòng sông Tiền, sông Hậu.
Dù không còn đứng lớp, mỗi lần nhắc đến học trò cũ, mắt thầy lại long lanh như giọt nước mưa bám trên lá chuối trước sân. “Thầy chỉ mong mấy em sau này sống cho đàng hoàng, giữ được cái tâm, cái nghĩa là thầy vui rồi.”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi, mùi đất ướt và hơi trà nóng quyện lại thành thứ cảm giác dễ chịu lạ. Tôi nhìn thầy – người lính Cụ Hồ năm xưa, người gieo chữ một đời – mà thấy lòng mình lắng xuống. Có những con người, chỉ cần gặp một lần là đủ để nhớ cả đời.
Thầy Nguyễn Ngọc Dúp của Trà Ôn – một đời đơn sơ, một đời bền bỉ, một đời sống đẹp như giọt mưa miền Tây rơi xuống rồi thấm vào đất mà nuôi xanh cây trái.
Với tôi, thầy không chỉ là người thầy cũ. Thầy là dáng đứng của một thời thanh xuân rực lửa, là ngọn đèn nhỏ giữa chiều mưa, là bài học đẹp nhất mà một người thầy có thể để lại cho học trò.



