Cựu chiến binh

THẦY GIÁO CŨ CỦA TÔI

CÂU CHUYỆN KỂ VỀ THẦY GIÁO NGUYỄN QUANG TOÀN

Thái Nguyên06/03/2026PHẠM THỊ QUYÊN (CHI ĐOÀN TRƯỜNG THCS NAM TIẾN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng đầu xuân, con đường làng dẫn vào ngôi nhà nhỏ của thầy giáo Nguyễn Quang Toàn rộn ràng hơn mọi ngày. Gió xuân nhẹ thổi qua những hàng tre trước cổng, mang theo mùi hương của đất trời sau Tết. Trên khoảng sân nhỏ, mấy chậu hoa cúc vàng đang nở rực rỡ. Những học trò cũ, người tóc đã điểm bạc, người còn đang tuổi trung niên, lần lượt bước vào nhà thầy, tay cầm những bó hoa, gói quà nhỏ và ánh mắt đầy xúc động. Đó là buổi gặp mặt đầu xuân mà nhiều thế hệ học trò đã hẹn nhau tổ chức để về thăm thầy – người đã gắn bó cả cuộc đời với bục giảng, và cũng là người từng dạy học trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Sau những cái bắt tay, những tiếng chào hỏi thân tình, mọi người quây quần quanh chiếc bàn gỗ cũ giữa nhà. Ấm trà nóng được rót ra, hơi nước bay lên nghi ngút. Ngoài sân, tiếng chim lích chích như hòa cùng câu chuyện của thầy trò. Một người học trò đứng tuổi, dáng cao gầy, bỗng đứng lên nâng chén trà. Đó là anh Lâm, hiện là một cán bộ công tác trong ngành giáo dục của tỉnh. Anh mỉm cười nói: “Thưa thầy, mỗi dịp đầu xuân được về thăm thầy, chúng em lại nhớ đến những năm tháng học trò của mình. Hôm nay, em xin phép kể lại một câu chuyện cũ – một câu chuyện thời hoa lửa mà thầy đã từng nhắc với chúng em…” Cả căn phòng bỗng lặng đi. Ánh mắt mọi người đều hướng về anh Lâm. Anh bắt đầu kể, giọng trầm ấm. “Câu chuyện ấy xảy ra cách đây hơn nửa thế kỷ, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Lúc đó, thầy Toàn còn là một thầy giáo trẻ, vừa tốt nghiệp trường sư phạm. Thay vì ở lại thị xã, thầy tình nguyện về một vùng quê nghèo để mở lớp dạy học cho trẻ em trong làng.” Ngôi làng khi ấy nằm ven một con sông nhỏ, xung quanh là những cánh đồng lúa và những rặng tre xanh. Nhưng bình yên không kéo dài lâu. Khi chiến tranh lan rộng, vùng quê ấy trở thành nơi thường xuyên hứng chịu những trận bom từ máy bay địch. Ngôi trường của thầy Toàn chỉ là một căn nhà tranh lợp lá. Bàn ghế được đóng từ những tấm gỗ thô sơ. Mỗi lớp học chỉ có hơn chục học sinh, nhưng tiếng đọc bài của các em lúc nào cũng vang lên trong trẻo giữa làng quê. Thầy Toàn khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, dáng người gầy nhưng ánh mắt rất sáng. Thầy luôn tin rằng: dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, trẻ em vẫn phải được học chữ. Một hôm, khi lớp đang học, bỗng có tiếng còi báo động vang lên từ đầu làng. “Máy bay! Máy bay!” Tiếng người gọi nhau hốt hoảng. Thầy Toàn lập tức dừng bài giảng, nhanh chóng hướng dẫn học sinh chạy xuống hầm trú ẩn phía sau trường. Đó là chiếc hầm do chính thầy và dân làng cùng đào để phòng khi bom đạn. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Rồi những tiếng nổ rung chuyển cả mặt đất. Trong hầm tối, nhiều em nhỏ run rẩy vì sợ. Thầy Toàn ngồi giữa các em, khẽ nói: “Các em đừng sợ. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Sau này đất nước hòa bình, các em sẽ được học trong những ngôi trường thật đẹp.” Lời nói của thầy lúc ấy như một niềm tin nhỏ nhoi giữa những ngày khói lửa. Sau trận bom hôm đó, một phần mái trường bị sập. Bàn ghế cũng bị hư hỏng nhiều. Nhưng chỉ vài ngày sau, lớp học lại được dựng lên bằng tre nứa và lá cọ. Dân làng ai cũng góp một chút công sức. Người mang tre, người chặt lá, người sửa lại bàn ghế. Còn thầy Toàn thì vẫn đứng trên bục giảng, tiếp tục dạy học như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trong lớp học năm ấy có một cậu bé tên Tuấn. Cha cậu là bộ đội ngoài mặt trận, mẹ làm dân công hỏa tuyến. Tuấn sống với bà nội đã già. Một ngày, Tuấn đến lớp với đôi mắt đỏ. Cậu báo tin cha mình đã hi sinh. Cả lớp lặng đi. Thầy Toàn bước đến, đặt tay lên vai cậu và nói: “Cha em đã hi sinh vì đất nước. Điều mà em có thể làm để xứng đáng với cha mình là học thật tốt.” Câu nói ấy đã trở thành động lực lớn lao đối với cậu bé. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Ngôi làng nhỏ dần thay da đổi thịt. Con đường đất được trải nhựa. Những ngôi nhà mới mọc lên. Và cậu bé Tuấn ngày nào đã trở thành một kỹ sư xây dựng. Anh chính là người thiết kế cây cầu bê tông vững chắc bắc qua con sông của làng – cây cầu thay thế chiếc cầu tre từng bị bom đánh sập trong chiến tranh. Anh Lâm dừng lại một chút, rồi nhìn về phía thầy Toàn đang ngồi lặng lẽ. “Thưa thầy,” anh nói tiếp, “câu chuyện ấy chúng em đã nghe thầy kể từ rất lâu. Nhưng hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời mình, chúng em mới hiểu rằng: trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, thầy không chỉ dạy chúng em chữ nghĩa, mà còn dạy chúng em cách sống, cách tin vào tương lai.” Căn phòng im lặng trong vài giây. Thầy Toàn khẽ mỉm cười, đôi mắt đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Thầy nói chậm rãi: “Thầy chỉ làm công việc của một người thầy. Chính các em mới là những người đã viết tiếp câu chuyện ấy.” Ngoài sân, nắng xuân vẫn rơi nhẹ trên những chậu hoa vàng. Những thế hệ học trò ngồi quanh thầy, bỗng thấy lòng mình ấm lại. Câu chuyện của những năm tháng hoa lửa dường như vẫn còn cháy mãi – không phải bằng khói bom, mà bằng ánh sáng của tri thức, lòng biết ơn và niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THẦY GIÁO CŨ CỦA TÔI | Câu chuyện thời hoa lửa