Thầy giáo làng và lớp học dưới lòng đất
Thầy giáo làng và lớp học dưới lòng đất
Ở một vùng quê lúa Thái Bình – nơi hậu phương nhưng vẫn ngày đêm hứng chịu bom bắn phá, thầy Thức vẫn chưa từng cho học trò nghỉ một buổi học nào. "Lớp học" của thầy là một căn hầm kèo chữ A khoét sâu vào lòng đất, xung quanh đắp những bao cát dày tơi tả.
Đang giữa giờ giảng về bài thơ quê hương, tiếng còi báo động phòng không rú lên từng hồi dồn dập. Tiếng máy bay phản lực rít qua xé toạc không gian, kéo theo tiếng nổ rung chuyển cả mặt đất. Bụi bẩn từ trần hầm rơi xuống lả tả, làm nhòe đi những dòng chữ phấn trắng trên chiếc bảng gỗ nhỏ.
Các em học sinh nhỏ tuổi mặt tái mét, nép chặt vào nhau. Thầy Thức không xuống hầm trú ẩn riêng. Thầy đứng chắn ở cửa hầm, một tay giữ chặt chiếc bảng, tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc một em học sinh đang khóc:
"Đừng sợ các con! Bom đạn chỉ phá được đất đá, không phá được cái chữ của tụi mình đâu. Chúng ta học tiếp nhé!"
Giữa tiếng bom nổ đinh tai nhức óc ngoài kia, trong lòng đất ẩm ướt, tiếng thầy giảng bài vẫn trầm ấm, đều đặn vang lên. Lớp học dưới lòng đất ấy chính là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của một dân tộc, nơi cái chữ và tri thức vẫn nảy mầm ngay trong tầm bom đạn.



