Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

thầy giáo Phạm Văn Lợi – người từng mở lớp học trong hầm trú ẩn giữa thời kỳ chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ.

Đắk Lắk16/09/2026Đoàn xã Liên Sơn Lắk (Xã Liên Sơn Lắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
thầy giáo Phạm Văn Lợi – người từng mở lớp học trong hầm trú ẩn giữa thời kỳ chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ.

Thầy giáo Phạm Văn Lợi – Người mở lớp học trong hầm trú ẩn giữa thời chiến

Trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, bom đạn Mỹ đã biến nhiều làng quê, thị trấn và thành phố thành những vùng đất luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Trường học phải sơ tán, lớp học phải di chuyển, nhiều căn phòng học kiên cố được thay thế bằng những lán nhỏ, những căn hầm trú ẩn nằm sâu dưới lòng đất. Thế nhưng, giữa hoàn cảnh ấy, tiếng đọc bài của học sinh vẫn không ngừng vang lên.

Trong ký ức về một thời “đội bom đi học”, hình ảnh thầy giáo Phạm Văn Lợi với những lớp học được tổ chức trong hầm trú ẩn gợi lên một câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động. Đó là câu chuyện về một người thầy không để chiến tranh lấy đi quyền được học của trẻ em. Với thầy, bom đạn có thể làm rung chuyển mái trường, nhưng không thể làm tắt đi ánh sáng của tri thức.

1. Người thầy đứng trên một “mặt trận” đặc biệt

Sau năm 1954, miền Bắc bước vào công cuộc khôi phục và xây dựng đất nước. Nhưng từ giữa những năm 1960, chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân của Mỹ ngày càng mở rộng. Miền Bắc phải đồng thời thực hiện nhiều nhiệm vụ: vừa xây dựng, sản xuất, vừa chiến đấu bảo vệ hậu phương và chi viện cho chiến trường miền Nam.

Trong hoàn cảnh đó, giáo dục cũng trở thành một mặt trận.

Những ngôi trường không còn được đặt ở những nơi bình yên. Giáo viên và học sinh phải làm quen với tiếng còi báo động, tiếng máy bay, tiếng bom và những khoảng thời gian sơ tán bất ngờ.

Đối với người thầy, nhiệm vụ không chỉ là truyền đạt kiến thức. Đó còn là giữ cho học sinh một niềm tin rằng dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp tục và tương lai vẫn cần được chuẩn bị.

Phạm Văn Lợi đã lựa chọn cách đứng về phía những đứa trẻ ấy.

2. Lớp học dưới lòng đất

Trong điều kiện chiến tranh, hầm trú ẩn vốn được xây dựng để bảo vệ tính mạng con người trước bom đạn. Nhưng với thầy Phạm Văn Lợi, nơi ấy còn có thể trở thành một lớp học.

Không bảng đen khang trang, không bàn ghế đầy đủ, không có không gian rộng rãi như một trường học bình thường. Những gì thầy và trò có đôi khi chỉ là vài quyển sách, những trang vở, chiếc bảng nhỏ và ánh sáng hạn chế trong căn hầm.

Nhưng bài học vẫn bắt đầu.

Khi tiếng máy bay vọng từ xa, lớp học phải sẵn sàng dừng lại. Khi báo động qua đi, thầy trò lại tiếp tục. Có những bài học phải chia thành nhiều đoạn vì chiến tranh. Có những buổi học diễn ra trong tiếng bom vọng từ xa. Và cũng có những lúc, điều quan trọng nhất không phải là học được bao nhiêu bài, mà là cả thầy lẫn trò vẫn có thể ngồi lại với nhau để tiếp tục học.

Hình ảnh ấy phản ánh một thực tế rộng lớn của giáo dục miền Bắc thời chiến: việc học được tổ chức linh hoạt, phân tán, sơ tán và tận dụng nhiều địa điểm để bảo đảm an toàn. Những ngôi trường có thể phải di chuyển, nhưng nhiệm vụ giáo dục không bị đình trệ.

3. Khi tiếng bom không át được tiếng đọc bài

Chiến tranh luôn tạo ra nỗi sợ.

Đối với trẻ em, tiếng máy bay và tiếng bom không phải những khái niệm xa lạ trong sách giáo khoa mà là âm thanh xuất hiện ngay trong cuộc sống hằng ngày. Chính vì vậy, việc đưa các em đến lớp và duy trì việc học đòi hỏi rất nhiều sự kiên trì.

Người thầy phải vừa dạy chữ, vừa giúp học sinh giữ bình tĩnh. Thầy phải giải thích cho các em cách phòng tránh bom đạn, hướng dẫn các em vào hầm khi có báo động và sau đó lại đưa lớp học trở về với những con chữ.

Trong hoàn cảnh ấy, một tiết học bình thường trở thành một biểu hiện của ý chí.

Bởi mỗi khi thầy cầm phấn lên, điều đó có nghĩa là chiến tranh chưa thể đánh bại khát vọng học tập.

Mỗi khi học sinh mở sách, điều đó cũng có nghĩa là các em vẫn đang hướng về tương lai.

4. Những người thầy không chỉ truyền chữ mà còn truyền niềm tin

Điều đáng quý nhất ở những giáo viên như Phạm Văn Lợi không chỉ nằm ở việc họ cố gắng hoàn thành chương trình dạy học.

Họ còn truyền cho học sinh một bài học lớn hơn sách vở: không được đầu hàng hoàn cảnh.

Một đứa trẻ học bảng chữ cái trong hầm trú ẩn có thể chưa hiểu hết ý nghĩa của chiến tranh. Nhưng khi lớn lên, các em sẽ hiểu rằng trong những năm tháng khó khăn ấy, có những người thầy đã cố gắng giữ cho việc học không bị gián đoạn.

Người thầy vì thế trở thành điểm tựa tinh thần.

Trong khi bom đạn khiến cuộc sống bị đảo lộn, lớp học giúp trẻ em duy trì một nhịp sống bình thường. Các em vẫn có bài tập, vẫn có giờ học, vẫn được nghe thầy giảng bài và vẫn có những ước mơ về tương lai.

Đó chính là sức mạnh của giáo dục.

5. Giá trị của một lớp học giữa chiến tranh

Câu chuyện lớp học trong hầm trú ẩn cần được nhìn trong bối cảnh rộng hơn của giáo dục miền Bắc thời kỳ chiến tranh phá hoại.

Miền Bắc khi ấy phải vừa chiến đấu vừa sản xuất, vừa bảo vệ hậu phương vừa đào tạo con người cho tương lai. Chính sách và thực tiễn giáo dục vì thế không thể tách rời nhiệm vụ chung của đất nước.

Những lớp học sơ tán, những ngôi trường phân tán và những giờ học trong điều kiện thiếu thốn đã góp phần duy trì việc học của cả một thế hệ.

Có thể nói, những người thầy khi ấy đã chiến đấu bằng một thứ vũ khí đặc biệt: tri thức.

Họ hiểu rằng bom đạn có thể phá hủy một ngôi trường nhưng không thể phá hủy khát vọng học tập nếu con người vẫn quyết tâm giữ lấy nó.

Vì vậy, một căn hầm nhỏ có thể trở thành lớp học. Một chiếc bàn đơn sơ có thể trở thành bàn giáo viên. Một tấm bảng nhỏ có thể thay cho cả một phòng học. Và một người thầy tận tụy có thể giúp học sinh nhìn thấy tương lai ngay giữa những ngày tháng đầy khói lửa.

6. “Mặt trận” thầm lặng của những người làm giáo dục

Trong lịch sử chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh, những chiến dịch và những người trực tiếp cầm súng.

Nhưng phía sau chiến trường còn có một cuộc chiến âm thầm khác: cuộc chiến giữ gìn cuộc sống và chuẩn bị tương lai.

Đó là cuộc chiến của những người nông dân vẫn xuống ruộng sản xuất, những công nhân vẫn đứng bên máy, những người mẹ vẫn chăm sóc gia đình và những người thầy vẫn đến lớp.

Phạm Văn Lợi thuộc về những con người như thế.

Thầy không đứng giữa chiến hào với khẩu súng trên vai. “Vũ khí” của thầy là sách, là bảng, là phấn và là kiến thức. “Chiến trường” của thầy là lớp học. Và “chiến thắng” mà thầy hướng tới là nhìn thấy học sinh trưởng thành, có tri thức, có nhân cách và có khả năng xây dựng quê hương sau chiến tranh.

7. Bài học đối với thế hệ trẻ hôm nay

Câu chuyện của thầy giáo Phạm Văn Lợi trước hết đem đến bài học về nghị lực vượt qua hoàn cảnh.

Ngày nay, nhiều học sinh được học tập trong điều kiện đầy đủ hơn rất nhiều: trường lớp khang trang, sách vở phong phú, công nghệ hỗ trợ việc học. Nhưng chính vì có nhiều điều kiện thuận lợi, chúng ta càng cần nhớ đến những thế hệ từng phải học trong hầm trú ẩn mà vẫn cố gắng từng ngày.

Đó cũng là bài học về sự trân trọng tri thức.

Đối với một thế hệ từng phải tranh thủ từng giờ để học, một trang sách là điều vô cùng quý giá. Với người trẻ hôm nay, việc học đôi khi trở nên quen thuộc đến mức chúng ta dễ xem đó là điều hiển nhiên. Câu chuyện của những lớp học thời chiến nhắc chúng ta rằng được học tập là một cơ hội đáng trân trọng.

Bên cạnh đó là bài học về trách nhiệm của người trẻ đối với tương lai.

Những người thầy thời chiến đã giữ gìn việc học để chuẩn bị cho một ngày đất nước hòa bình. Thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối điều ấy bằng cách học tập nghiêm túc, rèn luyện kỹ năng, sống có trách nhiệm và dùng tri thức của mình để đóng góp cho xã hội.

Quan trọng nhất, câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng khó khăn không phải là lý do để từ bỏ.

Nếu một lớp học có thể tồn tại dưới lòng đất giữa tiếng bom, thì những khó khăn trong cuộc sống hôm nay càng không thể trở thành lý do khiến người trẻ buông bỏ ước mơ.

Kết luận

Câu chuyện về thầy giáo Phạm Văn Lợi và lớp học trong hầm trú ẩn là một lát cắt giản dị nhưng giàu ý nghĩa về giáo dục Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh phá hoại miền Bắc.

Không có những chiến công vang dội như trên chiến trường, không có tiếng súng hay những trận đánh lớn, nhưng những giờ học giữa bom đạn vẫn là một phần của cuộc đấu tranh vì tương lai đất nước.

Bởi một dân tộc muốn chiến thắng không chỉ cần những người bảo vệ Tổ quốc bằng súng đạn, mà còn cần những người giữ gìn tri thức, giáo dục con người và nuôi dưỡng hy vọng.

Giữa lòng đất tối, người thầy vẫn mở sách. Ngoài kia bom đạn có thể rung chuyển mặt đất, nhưng trong căn hầm nhỏ, những con chữ vẫn được viết lên. Và chính từ những lớp học như thế, một thế hệ đã lớn lên với niềm tin rằng sau chiến tranh sẽ là ngày đất nước hòa bình.

Đó có lẽ là bài học đẹp nhất mà hình ảnh người thầy Phạm Văn Lợi để lại: có những người giữ tương lai bằng cách giản dị nhất – tiếp tục dạy và tiếp tục học, ngay cả khi bầu trời đang đầy bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
thầy giáo Phạm Văn Lợi – người từng mở lớp học trong hầm trú ẩn giữa thời kỳ chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ. | Câu chuyện thời hoa lửa