THẦY GIÁO PHAN NGỌC HIỂN: TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN NGỌN LỬA THIÊNG HÒN KHOAI
Giữa những trang sử hào hùng của vùng đất Tây Nam Bộ, câu chuyện về thầy giáo Phan Ngọc Hiển luôn sáng rực như một "ngọn lửa" bất diệt. Không chỉ là niềm tự hào của tỉnh Cà Mau, Phan Ngọc Hiển còn là người con ưu tú sinh ra từ mảnh đất Tây Đô, là minh chứng sống động nhất cho tinh thần "xếp bút nghiên lên đường tranh đấu".
Sinh năm 1910 tại phường Ninh Kiều (thành phố Cần Thơ), Phan Ngọc Hiển lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan. Khác với hình ảnh những người trí thức thời bấy giờ, chàng thanh niên Phan Ngọc Hiển không chọn con đường an phận. Ông chọn nghề giáo không chỉ để dạy chữ, mà để "khai dân trí", gieo vào lòng học trò hạt giống của lòng yêu nước.Từ Cần Thơ, ông bôn ba qua Rạch Giá rồi xuống tận đất mũi Cà Mau. Với bí danh "nhà báo Phan", ông vừa dạy học, vừa làm báo, dùng ngòi bút sắc bén để lên án chế độ thực dân. Hình ảnh thầy giáo Hiển hiền lành nhưng kiên trung đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tầng lớp trí thức cách mạng miền Nam: “Tay cầm phấn, tay cầm súng”.Đêm 13/12/1940, lịch sử đã gọi tên ông. Chấp hành Nghị quyết của Xứ ủy Nam Kỳ, Phan Ngọc Hiển trực tiếp chỉ huy cuộc Khởi nghĩa Hòn Khoai. Từ một thầy giáo, ông trở thành người chỉ huy mưu trí, dẫn dắt các chiến sĩ chiếm Hòn Khoai, làm chủ đảo, treo cờ búa liềm phấp phới giữa biển trời Tổ quốc.Cuộc khởi nghĩa Hòn Khoai tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành tiếng súng báo hiệu cho sự vùng lên mạnh mẽ của quân dân miền Tây, là mốc son chói lọi trong cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ. Sau khi cuộc khởi nghĩa bị đàn áp, Phan Ngọc Hiển cùng các đồng chí bị thực dân Pháp bắt giữ. Ngày 12/7/1941, tại bãi cát Hòn Khoai, trước họng súng quân thù, ông đã tạc nên một tượng đài bi tráng về khí tiết người cộng sản.Khi kẻ thù định bịt mắt để hành quyết, ông đã gạt phăng tấm băng đen và dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt, hãy để cho chúng tôi nhìn non sông đất nước lần cuối". Trước khi ngã xuống, ông hô vang: "Đả đảo đế quốc Pháp! Đông Dương độc lập muôn năm! Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!". Năm ấy, ông vừa tròn 31 tuổi - cái tuổi đẹp nhất của một đời người, "thời hoa lửa" rực rỡ nhất đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.Câu chuyện về thầy giáo Phan Ngọc Hiển không chỉ là lịch sử, mà là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm với non sông. Sinh ra và lớn lên trong thời bình, thế hệ sinh viên Khoa Kỹ thuật Cơ khí, Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ tự hào được tiếp nối truyền thống của cha anh đi trước. Tinh thần Phan Ngọc Hiển vẫn cần được thắp sáng trong học tập, trong nghiên cứu khoa học và trong khát vọng cống hiến sức trẻ xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.



