THẦY GIÁO VÙNG "VÀNH ĐAI TRẮNG"
Câu chuyện về một thầy giáo trẻ rời Hà Nội vào vùng "vành đai trắng" miền Trung để dạy học cho trẻ em trong các lớp học dưới lòng đất. Hiện tại, ông vẫn miệt mài với công tác khuyến học, dùng ngòi bút để viết tiếp những trang sử giáo dục oai hùng.
Thầy Tâm vào chiến trường với hành trang là một hòm sách nặng trĩu và một trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ Thủ đô. "Vành đai trắng" khi ấy là nơi bom đạn cày xới nát tan, không một ngôi trường nào còn nguyên vẹn. Lớp học của thầy là những căn hầm chữ A chật chội, nơi bảng đen được đóng bằng nắp thùng đạn, và phấn viết được làm từ những viên gạch non nhặt nhạnh giữa đống đổ nát.
Ngôn ngữ của thầy năm ấy không chỉ là kiến thức toán lý, mà là tiếng đọc bài đồng thanh át đi tiếng máy bay gầm rít phía trên. Thầy dạy học dưới ánh sáng của những cây nến tự chế từ mỡ lợn, nhìn những đôi mắt trẻ thơ rực sáng giữa bóng tối hầm hào. Có những lúc, một quả bom dội xuống sát cửa hầm, bụi đất rơi trắng xóa lên những trang vở nhưng thầy vẫn điềm tĩnh: "Các em viết tiếp đi, kiến thức là vũ khí mạnh nhất". Hình ảnh người thầy gầy gò, đôi kính cận mờ đục vì bụi đất nhưng giọng nói vẫn ấm áp, vang vọng đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả một thế hệ trẻ em vùng lửa đạn.
Khi hòa bình về trên những cánh đồng, thầy Tâm không chọn vị trí cao sang ở thành phố. Ông tiếp tục bám trụ với những vùng quê nghèo, xây dựng lại hệ thống giáo dục từ đống tro tàn. Hiện tại, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn là một "ông tiên tóc trắng" của hội khuyến học địa phương. Ông dùng đôi bàn tay run rẩy vì di chứng chất độc da cam để viết những bài báo cổ vũ tinh thần hiếu học.
Xung quanh ông giờ đây là những học trò năm xưa, nay đã là những kỹ sư, bác sĩ, những người nắm giữ vận mệnh đất nước. Nhìn họ, ông cười thanh thản, nụ cười của một người gieo hạt đã thấy rừng cây xanh ngắt. Với thầy Tâm, sự hồi sinh của một dân tộc không chỉ nằm ở những công trình đồ sộ, mà nằm ở những con chữ được viết thẳng hàng ngay ngắn giữa lúc bom rơi đạn lạc.



