THẦY LANG BÍ ẨN ĐÃ CỨU BÁC TRONG CƠN " THẬP TỬ NHẤT SINH" TRƯỚC TỔNG KHỞI NGHĨA THÁNG 8 NĂM 1945
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Chỉ vài tuần trước Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945, khi thời cơ giành độc lập đang đến rất gần, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng lâm vào một cơn bạo bệnh tại lán Nà Lừa, Tân Trào. Giữa núi rừng, điều kiện sống thiếu thốn, thuốc men khan hiếm, sức khỏe của Người suy yếu nghiêm trọng, có lúc sốt cao, lúc tỉnh lúc mê.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi ấy xin ở lại bên Bác. Và trong một lần tỉnh lại, Bác nói một câu khiến Đại tướng sau này kể rằng ông “LẠNH NGƯỜI ”: “Thời cơ lớn đã đến! Lần này đó, dù đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập.” Đang ở ranh giới sinh tử, điều Người nghĩ đến vẫn là thời cơ giành độc lập cho dân tộc.
Rồi một cụ thầy lang người dân tộc Tày được tìm đến. Sau khi bắt mạch, cụ đi vào rừng tìm thuốc. Theo lời kể của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, cụ mang về “một cái thứ lá”, đem nướng cháy rồi cho vào cháo để Bác ăn. Bác cố gượng dậy ăn một bát, rồi ăn thêm bát nữa và thấy sức khỏe có chuyển biến. Đại tướng nhớ lại: “Lúc đó tôi mừng quá đi.”
Điều kỳ lạ là sau này, tung tích của vị thầy lang ấy vẫn là một bí ẩn. Cụ xuất hiện đúng vào lúc Bác đang ở ranh giới sinh tử, mang theo một thứ lá rừng, rồi sau khi giúp Người vượt qua cơn bệnh lại lặng lẽ biến mất giữa núi rừng Tân Trào.
Sau khi hồi phục, Bác tiếp tục lãnh đạo cách mạng tại Tân Trào. Chỉ ít ngày sau, Tổng khởi nghĩa được phát động. Cách mạng Tháng Tám giành thắng lợi, và ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Tất nhiên, không thể nói một bát cháo thuốc là nguyên nhân làm nên thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám. Đó là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị, đấu tranh và chớp thời cơ của toàn dân tộc. Nhưng nếu trong những ngày tháng 7 năm ấy, Bác không thể vượt qua cơn bạo bệnh, lịch sử có thể đã phải viết theo một cách khác.
Chúng ta không biết cụ lang người Tày năm ấy tên gì, cũng không biết sau lần chữa bệnh cho Bác, cụ đã đi đâu. Chỉ biết rằng giữa thời khắc vận mệnh dân tộc đứng trước bước ngoặt lớn, một con người vô danh đã xuất hiện, góp phần giúp Người vượt qua cơn bệnh để tiếp tục công việc cách mạng.
Có người nói rằng cụ lang là “người Trời phái xuống” để giúp Bác và giúp dân tộc ta thoát khỏi xiềng xích nô lệ. Nhưng dù cụ có là người nào đi chăng nữa thì cụ cũng đã cứu không chỉ một người mà cụ cũng cứu cả dân tộc Việt Nam!



