THẦY NGUYỄN NGỌC DÚP – NGƯỜI GIỮ LỬA “THỜI HOA LỬA”
THẦY NGUYỄN NGỌC DÚP – NGƯỜI GIỮ LỬA “THỜI HOA LỬA”

THẦY NGUYỄN NGỌC DÚP – NGƯỜI GIỮ LỬA “THỜI HOA LỬA”
Phóng sự của Tùng Nguyễn
Vào một chiều mưa đầu tháng Chín âm lịch 2025, khi những tán phượng trong sân trường còn rưng rức rơi những chiếc lá cuối cùng của mùa hạ, chúng tôi tìm đến nhà thầy Nguyễn Ngọc Dúp, người cựu chiến binh – nhà giáo – doanh nhân, để viết tiếp câu chuyện về một thời tuổi trẻ rực cháy, nhân dịp hướng đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 và Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12.
1. Từ người lính thời hoa lửa…
Thầy Nguyễn Ngọc Dúp, sinh năm 1963, quê ở xã Hữu Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, là một trong những người con của mảnh đất hiền hòa ấy đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Năm 1986, thầy lên đường nhập ngũ, trở thành người lính pháo binh của Trung đoàn 210, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 – Binh đoàn Cửu Long, làm nhiệm vụ giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. Trong quân ngũ, thầy đảm nhiệm chức vụ Trợ lý Tổ chức Đảng của Quân đoàn 4, được đồng đội quý mến, cấp trên tin yêu.
Ba năm trong quân ngũ là ba năm thanh xuân thầy dành trọn cho lý tưởng. Những năm tháng ấy đã rèn giũa nên bản lĩnh, ý chí và lòng kiên định của người lính Cụ Hồ – hành trang quý giá để sau này thầy bước tiếp con đường dạy học và làm kinh tế.
Với những cống hiến thầm lặng nhưng đầy tự hào, thầy được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, cùng nhiều giấy khen, bằng khen của cấp trên.
Năm 1989, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, thầy kết nạp Đảng và trở về quê nhà, cầm viên phấn trắng bước vào nghề giáo – tiếp tục một sứ mệnh khác, cao cả không kém: gieo chữ, trồng người.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
2. …Đến người thầy tận tụy và tấm lòng nhân hậu
Ngày trở lại mái trường, hành trang của người lính ấy chỉ là một bộ đồ bộ đội và viên phấn trắng, nhưng trong tim thầy là cả một kho tàng của nghị lực, niềm tin và tình yêu thương học trò. Nhiều người vẫn nhớ hình ảnh thầy giáo Dúp sau buổi dạy, lại lụm từng chiếc bọc nilon, giặt sạch đem bán, dành dụm từng đồng lo cho học sinh nghèo có tập sách đến trường.
Bao thế hệ học sinh nghèo ở Trà Ôn, Hựu Thành, Vĩnh Xuân… đã được thầy cưu mang, giúp đỡ. Có những em được thầy nuôi ăn học từ thuở nhỏ, đến nay đã trở thành cán bộ, lãnh đạo, kỹ sư, bác sĩ, và vẫn luôn nhớ về người thầy năm xưa – người đã thắp sáng ước mơ cho các em bằng chính trái tim mình.
Thầy tâm niệm: “Học cho bản thân thì rất dễ, còn học để phục vụ cho xã hội thì không dễ chút nào. Làm kinh tế cho bản thân là dễ, nhưng làm kinh tế để phục vụ cho học sinh nghèo, cho xã hội – điều đó mới thật sự khó.”
3. Từ người thầy đến doanh nhân – người giữ ngọn lửa yêu thương
Sau khi nghỉ hưu, thầy Dúp vẫn không ngừng cống hiến. Thầy hiện là chủ chuỗi Shop thể thao – Đồng phục Hồng Ngọc (Thầy Dúp) với các chi nhánh tại Trà Ôn, Vĩnh Xuân, Hựu Thành. Điều đáng quý là dù thành công trong kinh doanh, thầy vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng nhân hậu của người lính năm xưa.
Mỗi mùa khai giảng, tổng kết năm học, thầy ủng hộ tập sách, xe đạp, học bổng cho học sinh nghèo; hỗ trợ kinh phí cho các em thi đậu đại học, cao đẳng; tài trợ chương trình khuyến học của địa phương và các trường học trong huyện.
Thầy nói vui: “Giờ tôi chỉ đổi màu áo – từ áo lính sang áo doanh nhân, từ áo thầy sang áo người làm từ thiện – nhưng tim vẫn là tim của người lính Cụ Hồ.”
4. Di sản của lòng biết ơn và khát vọng cống hiến
Trong hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa” mà chúng tôi đang thực hiện, thầy Nguyễn Ngọc Dúp là một minh chứng sống động cho chân lý: “Có những cuộc đời đã hóa thành dáng hình đất nước. Có những tuổi thanh xuân đã rực cháy như những đóa hoa lửa cho đất nước nở hoa độc lập, kết trái tự do.”
Từ người lính nơi chiến trường đến người thầy nơi bục giảng, rồi người làm kinh tế, người gieo mầm thiện nguyện – thầy Nguyễn Ngọc Dúp chính là biểu tượng đẹp của một thế hệ cống hiến và nhân ái, một “ngọn đuốc” lặng lẽ mà ấm áp giữa đời thường.
Hôm nay, giữa những ngày cuối thu se lạnh, trong lòng những học trò cũ và người dân Trà Ôn vẫn rộn lên niềm kính trọng, tự hào khi nhắc đến cái tên Nguyễn Ngọc Dúp – người giữ lửa của “thời hoa lửa”.
🕊️ Một người lính không bao giờ già, chỉ là họ thay súng bằng phấn trắng, thay thao trường bằng lớp học, và tiếp tục chiến đấu – vì những mùa hoa tri thức nở rộ trên quê hương mình.


