Thầy Nguyễn Ngọc Dúp từ Bộ đội đến Giáo viên
Kỳ 1. Chiều mưa thăm thầy – người lính Cửu Long năm ấy
Chiều nay, mưa lại rơi trên con đường nhỏ dẫn vào trung tâm xã Trà Ôn. Những hạt mưa lất phất như mang theo mùi ký ức, mùi của thời gian và cả những câu chuyện chưa kịp kể hết. Tôi – một thầy giáo trẻ, Bí thư Đoàn trường – có dịp đến thăm thầy Nguyễn Ngọc Dúp, người thầy từng một thời đứng trên bục giảng, từng là người lính kiên trung của Binh đoàn Cửu Long năm nào.
Thầy Dúp quê ở xã Hữu Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Giờ đây, sau khi nghỉ hưu, thầy vẫn giữ dáng vẻ hiền từ, giản dị của người thầy năm xưa, nhưng thay vì phấn trắng và bảng đen, thầy lại tất bật với công việc kinh doanh một shop thể thao nhỏ ở xã Trà Ôn – vẫn là tinh thần lao động miệt mài, vẫn là tình yêu cuộc sống như thuở nào.
Ngồi cùng thầy bên ly trà nóng, nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, tôi thấy lòng mình lắng lại khi thầy kể về quãng đời thanh xuân rực lửa.
Năm 1986, thầy lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn Pháo binh 210, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 – Binh đoàn Cửu Long. Trong quân ngũ, thầy từng giữ chức trợ lý tổ chức Đảng của Quân đoàn 4 – một nhiệm vụ nặng nề nhưng đầy tự hào. Đến năm 1989, thầy hoàn thành nghĩa vụ, kết nạp Đảng, rồi trở về quê nhà – mang theo kỷ luật của người lính và trái tim của người thầy, để bước vào hành trình mới: người gieo hạt tri thức.
Thầy kể, ngày ấy hành trang đi dạy chỉ có một bộ đồ bộ đội cũ và một viên phấn trắng. Lương giáo viên ít ỏi, học trò lại nghèo. Nhưng với thầy, tình thương dành cho học sinh là điều không thể đong đếm. Nhiều buổi tan trường, thầy đi lụm bọc nilon, giặt sạch rồi bán ve chai, dành tiền mua tập, mua bút cho trò nghèo. Câu chuyện tưởng chừng nhỏ bé, nhưng với tôi – người đang bước đi trên con đường dạy học hôm nay – đó là một bài học lớn về lòng nhân hậu và ý nghĩa của nghề giáo.
Giờ đây, dù không còn đứng lớp, ánh mắt thầy vẫn ánh lên niềm vui mỗi khi nhắc đến học trò cũ, đồng nghiệp xưa. Thầy bảo, điều hạnh phúc nhất đời thầy là thấy các em, các thế hệ sau này vẫn giữ được ngọn lửa yêu nghề, vẫn sống có lý tưởng và cống hiến cho quê hương.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Tôi nhìn thầy – người lính năm xưa, người thầy năm cũ – mà trong lòng dâng lên một niềm kính phục sâu sắc. Có lẽ, những viên phấn trắng năm nào vẫn còn vương bụi trên tay thầy, chỉ là nay đã hóa thành ánh sáng soi đường cho bao thế hệ giáo viên trẻ như tôi.
Rời nhà thầy, bước chân tôi nhẹ bẫng giữa mưa chiều Trà Ôn. Mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi bỗng thấy ấm lạ – ấm bởi câu chuyện của một đời người đã sống trọn vẹn, giản dị mà cao đẹp.
Người lính Cửu Long năm ấy – thầy Nguyễn Ngọc Dúp – vẫn mãi là ngọn đuốc sáng trong lòng những người thầy trẻ hôm nay.



