Khác

Thầy Vũ Anh Dũng

Thầy Vũ Anh Dũng, sinh năm 1958, quê hương Vĩnh Long – mảnh đất hiền hòa nhưng kiên cường trong kháng chiến. Là người con của vùng đất giàu truyền thống cách mạng, thầy sớm được nuôi dưỡng trong tình yêu quê hương, lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc. Trước khi trở thành Nguyên Phó Trưởng Khoa Dược Trường Đại học Cửu Long – một người thầy mẫu mực, tận tâm với sự nghiệp “trồng người”, thầy đã trải qua những năm tháng oanh liệt, hào hùng của thời chiến, góp phần tô thắm thêm tran

Vĩnh Long17/04/2026Ban Chấp hành Xã đoàn Tân Hòa (Ban Chấp hành Xã đoàn Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – THẦY VŨ ANH DŨNG

Ngọn lửa tuổi trẻ giữa chiến trường:

Những năm cuối thập niên 1970, đất nước tuy đã hòa bình nhưng vẫn chưa trọn vẹn yên vui. Năm 1979, chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, quân Khmer Đỏ tràn qua các tỉnh từ Hà Tiên đến Tây Ninh, tàn sát dân lành, gieo rắc đau thương và tang tóc. Chứng kiến cảnh đồng bào vô tội bị sát hại, trong tim chàng thanh niên trẻ Vũ Anh Dũng – khi ấy vừa tròn 24 tuổi – ngọn lửa căm hờn và lòng yêu nước bùng cháy mãnh liệt. Không chút do dự, thầy xung phong lên đường nhập ngũ, quyết tâm góp phần đẩy lùi kẻ thù, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của biên cương Tổ quốc.

Thầy từng nói: “Khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ không có chỗ cho do dự. Thanh xuân chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sống vì điều lớn lao.”

Chính với tinh thần ấy, thầy đã hiến dâng tuổi xuân đẹp nhất của đời người cho lý tưởng cao cả – bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam.

Giữa khói lửa – ý chí kiên cường của người lính Việt Nam:

Sau bốn tháng huấn luyện gian khổ tại Sư đoàn 868 (Đồng Tâm, Tiền Giang), năm 1982, thầy được điều động sang Campuchia thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả, tham gia đội hình chiến đấu của Sư đoàn 330 – Quân khu 9.

Những ngày đầu, thầy và đồng đội liên tục hành quân, truy quét tàn quân Pol Pot giữa địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực và thuốc men. Nhưng với tinh thần “vì bạn, vì dân, vì hòa bình”, họ vẫn kiên cường vượt qua, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ

Đến năm 1983, thầy cùng đơn vị bước vào chiến dịch Mùa Khô – trận phản công lớn và ác liệt nhất. Đóng quân tại ngã ba An Đông (tỉnh Patandon), chỉ cách biên giới Thái Lan vài cây số, họ đối mặt với mưa bom, bão đạn, với những ngày chiến đấu không ngủ, những đêm dài lạnh lẽo giữa rừng sâu.

Thế nhưng, trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, ý chí và tinh thần chiến đấu của người lính Việt Nam chưa bao giờ tắt. Suốt hai tháng ròng rã, Sư đoàn 330 anh dũng kiên cường, cuối cùng giành thắng lợi hoàn toàn, góp phần quan trọng vào việc giữ vững hòa bình cho nhân dân hai nước Việt Nam – Campuchia.

Người lính năm xưa – người thầy hôm nay:

Chiến tranh lùi xa, thầy trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng trong ánh mắt, trong nụ cười hiền hậu của thầy, vẫn thấp thoáng hào khí người lính năm nào. Từ người chiến sĩ nơi chiến trường, thầy trở thành người thầy trên giảng đường, tiếp tục một hành trình cống hiến khác – lặng thầm mà cao quý: hành trình gieo tri thức và truyền lửa cho thế hệ trẻ.

Với học trò, thầy Dũng không chỉ là người truyền đạt kiến thức chuyên môn, mà còn là tấm gương sống động về lòng yêu nước, ý chí vượt khó, tinh thần trách nhiệm và nhân ái. Những bài học của thầy không chỉ có thuốc, có bệnh, mà còn có niềm tin, lý tưởng và sự biết ơn dành cho quá khứ.

Thông điệp gửi đến thế hệ trẻ hôm nay:

Câu chuyện về thầy Vũ Anh Dũng là bài học quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm của tuổi trẻ. Giữa cuộc sống hiện đại với bao điều hấp dẫn, thế hệ hôm nay có thể không còn nghe tiếng bom rơi, không còn đối diện kẻ thù xâm lược, nhưng vẫn cần giữ trong tim “ngọn lửa yêu nước” và tinh thần cống hiến như thầy năm xưa.

Thanh xuân mỗi người chỉ có một lần. Hãy sống sao cho đáng – như thầy Dũng đã sống: dám ước mơ, dám hành động, dám cống hiến vì cộng đồng, vì Tổ quốc.

Bởi như thầy từng nói: “Khi trái tim còn rực cháy vì đất nước, thì dù ở chiến trường hay trong giảng đường, tuổi trẻ vẫn mãi là ngọn lửa bất diệt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn