Anh hùng Lực lượng vũ trang

THCS Tân Bình (1)

Ở sóc Bù Ló, cái tên Điểu Ong từ lâu đã được người Xtiêng nhắc đến như một huyền thoại cung nỏ. Sinh năm 1939, trong một gia đình nông dân nghèo ở sóc Bù Ló, huyện Phước Long, tỉnh Sông Bé (nay là xã Phước Sơn, tỉnh Đồng Nai).Thuở ấy, đôi tay anh dẻo như nhành mây, con mắt tinh như chim ưng, mỗi lần mũi tên vút đi là một con thú rừng gục xuống để dân làng cùng no cái bụng. Nhưng rồi, hòa bình của sóc nhỏ tan vỡ dưới gót giày viễn chinh. Điểu Ong đã nhìn thấy lửa cháy trên mái nhà ưng, thấy máu n

Đồng Nai15/04/2026Nguyễn Minh Kha (Đoàn phường Bình Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 1 năm 1960, người con ấy gác lại cây nỏ tre, cầm lấy cây súng thép. Anh đi theo tiếng gọi của Đảng như con suối tìm về với sông lớn.

Thời hoa lửa và những trận đánh rung chuyển đại ngàn

Lịch sử sẽ còn nhắc mãi trận Bù Liên năm 1966. Đó là lần đầu tiên những chàng trai Xtiêng đối mặt trực diện với hỏa lực bạo tàn của lính Mỹ. Giữa tiếng trực thăng gầm rú xé toạc bầu trời và đạn pháo cày nát từng gốc cây, Điểu Ong vẫn đứng vững như một cây kơ-nia đại thụ. Anh bình tĩnh lạ kỳ, một mình diệt gọn 9 tên địch, chỉ huy trung đội bẻ gãy 7 đợt phản kích của cả một tiểu đoàn quân thù.

Với Điểu Ong, đánh giặc không chỉ bằng vũ khí, mà bằng cái mưu trí của người hiểu rõ từng khe suối, gốc cây. Như trận ở ấp Hòa Đồng năm 1968, chỉ với một tổ nhỏ, anh đã dám chủ động nổ súng đánh vỗ mặt hai trung đội địch, làm chúng hoảng loạn như bầy thú mất đầu, buộc phải rút lui trong ê chề.

Khoảnh khắc hóa thân vào đất mẹ

Ngày 12 tháng 12 năm 1969, bầu trời Bù Môn vần vũ trong khói lửa. Địch đổ quân ồ ạt hòng san phẳng căn cứ. Giữa vòng vây trùng điệp, Điểu Ong ra lệnh cho đồng đội rút lui để bảo toàn lực lượng, còn anh – người chỉ huy quả cảm – tình nguyện ở lại chặn hậu.

Lúc bấy giờ, đạn pháo từ căn cứ Vĩnh Thiện rót xuống như mưa rào. Một mình anh giữa trận địa, tay chắc súng tiểu liên, lưng còn vài quả lựu đạn. Khi kẻ thù xông lên, anh rút chốt lựu đạn, ném thẳng vào mặt chúng. Khi đạn hết, anh dùng chút sức tàn cuối cùng bắn trả quyết liệt để "chia lửa" cho anh em.

Điểu Ong ngã xuống khi đôi mắt vẫn nhìn về phía đồng đội đang rút đi an toàn. Anh hy sinh không phải là kết thúc, mà là sự hóa thân. Máu anh thấm xuống, làm cho rừng Bù Đăng thêm xanh, làm cho những mùa điều, mùa cà phê sau này thêm trĩu hạt. Giờ đây, giữa thời bình rực rỡ, nhìn những đô thị vươn mình và rẫy cao su bạt ngàn dâng sữa trắng cho đời, ta mới hiểu cái giá của bình yên là lồng ngực trần của những người con như anh. Xin được tạc dạ ghi công, nguyện đem sức trẻ viết tiếp bản anh hùng ca của đại ngàn, sống sao cho xứng đáng với ngọn đuốc Điểu Ong đã thắp lên bằng cả tuổi xuân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn