THCS Tân Đồng (5)
Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần yêu nước vô cùng mạnh mẽ. Họ sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả cuộc đời mình để góp phần bảo vệ Tổ quốc. Đối với em, một học sinh đang học tại Trường THCS Tân Đồng, tấm gương khiến em cảm thấy xúc động và tự hào nhất chính là bà nội của em – Nguyễn Thị Lan.
Bà nội em sinh ngày 12/04/1945 tại Bình Trị Đông, thuộc Bình Chánh, Thành phố Hồ Chí Minh. Bà lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống chủ yếu dựa vào ruộng đồng. Từ khi còn nhỏ, bà đã được nghe các anh kể về cách mạng, về vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc là Hồ Chí Minh, người đã lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành độc lập cho đất nước. Những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng bà tình yêu Tổ quốc và khát vọng được góp sức mình cho cách mạng.
Khoảng năm 1961, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà nội em đã bắt đầu tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương. Công việc của bà lúc đó tuy giản dị nhưng vô cùng quan trọng như canh gác, đưa thư, truyền tin và vận động bà con ủng hộ cách mạng. Những công việc ấy đòi hỏi sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm rất lớn, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đơn vị.
Đến tháng 2 năm 1962, bà chính thức tham gia lực lượng du kích và làm công tác giao liên. Nhiệm vụ của bà là đưa đón cán bộ, vận chuyển tài liệu và lương thực phục vụ cho cách mạng. Có những ngày bà phải đi bộ xuyên rừng trong nhiều ngày liền để hoàn thành nhiệm vụ. Khi nghe bà kể lại, em cảm thấy vô cùng xúc động. Trong hoàn cảnh chiến tranh đầy hiểm nguy, bà và đồng đội vẫn kiên cường vượt qua mọi khó khăn, bởi trong lòng luôn tin tưởng rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập.
Sau một thời gian hoạt động, bà được điều động về đơn vị bộ đội chủ lực. Tại đây bà được huấn luyện quân sự, học tập chính trị và tham gia nhiều trận chiến đấu ác liệt. Những năm tháng chiến tranh chắc hẳn vô cùng gian khổ, nhưng bà luôn kể rằng đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời, bởi bà đã được góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp giải phóng đất nước.
Năm 1969, bà được phân công về khu vực Khu 10 để bám dân và xây dựng cơ sở cách mạng. Bà cùng đồng đội xuống các vùng sâu, vùng xa để tuyên truyền, vận động nhân dân tham gia cách mạng và tổ chức các đội du kích bảo vệ địa phương. Công việc ấy đòi hỏi sự kiên trì, lòng dũng cảm và sự gắn bó sâu sắc với nhân dân.
Năm 1972, bà được biên chế vào đơn vị K17 (Xoài), tiếp tục tham gia nhiều hoạt động chiến đấu và vận chuyển vũ khí, lương thực cho chiến trường. Trong những năm tháng ấy, chiến sự vô cùng ác liệt, nhiều đồng chí, đồng đội của bà đã hy sinh. Những mất mát đó càng khiến bà và đồng đội thêm quyết tâm chiến đấu đến cùng để giành lại độc lập cho Tổ quốc.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bà nội em không nghỉ ngơi mà tiếp tục tham gia các hoạt động tại địa phương. Bà cùng nhiều người khác xây dựng chính quyền mới, vận động nhân dân ổn định cuộc sống và phát triển kinh tế. Sau nhiều năm cống hiến, đến năm 2002 bà nghỉ hưu, nhưng bà vẫn luôn tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, vận động con cháu và bà con chấp hành tốt chủ trương của Đảng và pháp luật của Nhà nước.
Là cháu nội của bà, mỗi lần nghe bà kể lại những câu chuyện về thời chiến, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của thế hệ đi trước.
Những tấm gương như bà nội em – bà Nguyễn Thị Lan – chính là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của người Việt Nam. Đối với em, bà không chỉ là người bà hiền hậu trong gia đình mà còn là một người chiến sĩ cách mạng đáng kính.
Em luôn tự nhủ rằng mình phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh và cống hiến của bà và thế hệ cha ông. Em tin rằng truyền thống yêu nước ấy sẽ tiếp tục được các thế hệ trẻ gìn giữ và phát huy, để góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và phát triển.



